Mua Thu Ha Noi

Đã mang lấy nghiệp vào thân Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

Ở CUỐI HAI ĐƯỜNG

(Đốt nén nhang cho ngày 30 tháng 4)
(Một câu chuyện hoàn toàn có thật. Tác giả xin được kể lại nhân dịp 30 năm từ ngày 30/4/1975)
Những năm “cải tạo” ở miền Bắc, tôi được chuyển đi khá nhiều trại. Từ Lào Cai, xuống Hoàng Liên Sơn, rồi Nghệ Tĩnh. Khi mới đến Hoàng Liên Sơn, tôi được đưa đến trại Hang Dơi, nằm sâu trong núi. Đây là một vùng sơn lâm chướng khí, nên chỉ mới gần hai năm mà tôi đã có hơn 20 người bạn tù nằm lại vĩnh viễn ở dưới sườn đồi.
Sau đó, tôi được chuyển về trại 6/Nghĩa Lộ. Trại này nằm gần Ban chỉ huy Tổng Trại, và cách trại 5, nơi giam giữ gần 30 tướng lãnh miền Nam, chỉ một hàng rào và mấy cái ao nuôi cá trắm cỏ. Ban ngày ra ngoài lao động, tôi vẫn gặp một vài ông thầy cũ, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện vui buồn.
Ngày nhập trại, sau khi “biên chế” xong, cán bộ giáo dục trại đưa 50 thằng chúng tôi vào một cái lán lợp bằng nứa, nền đất, ngồi chờ “đồng chí cán bộ quản giáo” đến tiếp nhận.Vài phút sau, một sĩ quan mang quân hàm thượng úy đi vào lán. Điều trước tiên chúng tôi nhìn thấy là anh ta chỉ còn một cánh tay. Môt nửa cánh tay kia chỉ là tay áo bằng kaki Nam Định, buông thỏng xuống và phất phơ qua lại theo nhịp đi của anh. Không khí trở nên ngột ngạt. Không nói ra, nhưng có lẽ trong đám tù chúng tôi ai cũng có cùng một suy nghĩ: – Đây mới đích thực là nợ máu đây, biết trả như thế nào cho đủ?
Nhưng bất ngờ, người cán bộ quản giáo đến trước chúng tôi, miệng nở nụ cười. Nhìn khuôn mặt hiền lành, và ánh mắt thật thà, chúng tôi cũng bớt lo âu.
Bằng một giọng đặt sệt Nghệ Tĩnh, anh quản giáo giới thiệu tên mình: Nguyễn Văn Thà, rồi “báo cáo” một số nội quy, yêu cầu của Trại. Anh đưa cho anh đội trưởng một tập vở học trò, phát cho anh em mỗi người một tờ giấy để làm bản “lý lịch trích ngang”.
Tôi đang ngồi hý hoáy viết cái bản kê khai lý lịch ba đời với bao nhiêu thứ “tội” dưới biển trên trời mà tôi đã thuộc lòng từ lâu lắm – bởi đã phải viết đến cả trăm lần, ngay cả những lần bị đánh thức lúc nửa đêm – bỗng nghe tiếng anh quản giáo hỏi:
-Trong này có anh nào thuộc Sư 23?
Tôi im lặng giây lát rồi lên tiếng:
-Thưa cán bộ, có tôi ạ.
-Anh ở trung đoàn mấy?
-Trung Đoàn 44.
-Vậy anh có tham dự trận đánh Trung Nghĩa ở KonTum đầu mùa hè 1972?
-Vâng, có ạ.
Anh quản giáo đưa cánh tay bị mất một nửa, chỉ còn cái tay áo đong đưa, lên:
-Tôi bị mất cánh tay này trong trận đó.
Nhìn qua anh em, thấy tất cả mọi con mắt đều dồn về phía tôi. Để lấy lại bình tĩnh, tôi làm ra vẻ chủ động:
-Lúc ấy cán bộ ở đơn vị nào?
-Tôi ở trung đoàn xe tăng thuộc Sư 320.
Anh quản giáo rảo mắt nhìn quanh, rồi hạ giọng tiếp tục:
-Trận ấy đơn vị tôi thua nặng. Cả một tiểu đoàn tăng của tôi còn có 2 chiếc. Chiếc T54 của tôi bị bắn cháy. Tôi thoát được ra ngoài, nhưng bị các anh bắt làm tù binh.
-Sau đó cán bộ được trao trả? tôi hỏi.
-Tôi bị thương nặng lắm, do chính đạn trong xe tôi phát nổ. Tôi được các anh đưa về quân y viện Pleiku chữa trị. Nhờ vậy mà tôi còn sống và được trao trả tù binh đợt cuối cùng năm 1973, sau khi có hiệp định Ba Lê.
Dạo đó, miền Bắc, đặc biệt trên vùng Hoàng Liên Sơn, trời lạnh lắm. Mỗi lán được đào một cái hầm giữa nhà, đốt những gốc cây được anh em nhặt ngoài rừng, sau giờ lao động, mang về sưởi ấm. Tối nào, anh quản giáo cũng xuống sinh hoạt với anh em. Gọi là sinh hoạt, nhưng thực ra anh chỉ tâm tình những chuyện vui buồn đời lính, thăm hỏi hoàn cảnh của anh em tù, và khuyên anh em nên cố gắng giữ gìn sức khỏe, đừng làm điều gì sai phạm để không phải nghe mấy ông cán bộ nặng lời. Anh thường nói:-Tôi rất đau lòng, khi thấy các anh phải nghe những lời thô lỗ. Tôi biết các anh đều là những người có trình độ văn hóa và ai cũng đã từng chỉ huy.
Mùa đông, không trồng trọt được, nên khẩu phần ăn của một nguòi tù chỉ có một miếng bánh mì đen bằng hai ngón tay, hoặc lưng một bát bắp hạt. Phần thiếu ăn, một phần ẩm ướt thiếu vệ sinh, nên nhiều anh em tù bị bệnh kiết lỵ. Thuốc men hoàn toàn không có, nên bệnh kéo dài lâu ngày. Nhiều người đứng không vững.
Một buổi chiều cuối đông, mưa phùn rả rích, sương mù giăng kín cả thung lũng trại tù, cả đám tù chúng tôi ngồi co ro trong lán, cố nhai từng hạt bắp cứng như viên sỏi, nhìn ra cánh đồng phía trước, thấp thoáng một người mang áo tơi (loại áo mưa kết bắng lá cây) chạy lúp xúp từ chỗ này đến chỗ khác, cho đến khi trời tối.
Đêm đó, như thường lệ, anh Thà xuống sinh hoạt với anh em bên bếp lửa. Anh bảo nhỏ anh đội trưởng:
-Tôi để một giỏ cá đàng sau lán. Trước giờ ngủ, anh ra mang vào, chia cho mấy anh bị bệnh kiết lỵ đang mất sức để các anh bồi dưỡng. Nhớ giữ kín, đừng để trên biết.
Bây giờ anh em mới hiểu, người mà chiều nay, đặt lờ bắt cá ngoài đồng ruộng chính là quản giáo Thà. Ai cũng cảm động.Biết là anh em tù bị đói triền miên, nhất là sau mùa đông dài, một buổi sáng đầu mùa xuân, quản giáo Thà đưa cả đội 50 người tù lên một đồi trồng toàn sắn của một hợp tác xã nào đó. Sắn đầu mùa, củ còn nhỏ. Anh chỉ cho anh em cách đào lấy củ mà thân sắn vẫn còn nguyên; đào mấy cái bếp “Hoàng Cầm” để luộc sắn mà không ai phát hiện có khói. Anh dắt hai anh tù xuống đồi xách hai thùng nước mang lên, căn dặn anh em thay phiên nhau luộc sắn ăn cho no. Anh đích thân ở lại đứng gác, nếu có ai vào, anh vờ ra lệnh “chuẩn bị đi về”, anh em tức khắc dấu hết “tang vật” xuống một cái hố đã đào sẵn.
Dường như đó là cái ngày duy nhất mà 50 người tù chúng tôi được no – dù chỉ là no sắn.
Không biết tối hôm ấy, trong giờ “giao ban”, quản giáo Thà đã báo cáo với ban chỉ huy trại là đội tù của chúng tôi đã phát được bao nhiêu hecta rừng?
Mỗi lần ra bãi thấy anh em lao động nặng nhọc, anh Thà bảo nhỏ:
-Anh em làm việc vừa phải, khi nào mệt thì ta nghỉ. Nhớ giữ gìn sức khỏe, vì thời gian cải tạo còn dài lắm.
Vào một dịp Tết, cầm giấy nghỉ phép trong tay, nhưng anh không về nhà, mà ở lại với anh em. Số tiền lương vừa lãnh được, anh mua mấy bánh thuốc lào, vài ký kẹo lạc, biếu anh em ăn tết. Lần ấy, anh tâm sự thật nhiều với anh em:-Lần bị thương năm 1972 ở Kontum, tôi nghĩ là tôi đã chết. Vết thương quá nặng, lại phải nằm trong rừng rậm một mình, không có thức ăn, nước uống. Trong lúc tuyệt vọng nhất, tôi bất ngờ được một đơn vị của Sư 23 các anh phát giác. Các anh băng bó vết thương, cho tôi ăn uống, tận tình săn sóc tôi như một người đồng ngũ. Các anh luân phiên khiêng tôi ra khỏi khu rừng rậm, gọi máy bay tản thương đến đưa tôi về bệnh viện. Trời tối, máy bay chưa xuống được, đảo mấy vòng, thì vị trí bị lộ. Các anh bị pháo kích, may mà không có ai bị thương. Các anh lại phải vội vàng di chuyển đi nơi khác. Cả khu rừng chỉ có một khe đá là nơi trú ẩn an toàn, các anh lại dành cho tôi, rồi phân tán mỏng. Tôi được hai anh y tá săn sóc suốt cả đêm. Người chỉ huy hôm ấy là một anh rất trẻ, mang quân hàm trung úy, mấy lần ôn tồn hỏi thăm tôi và khuyên tôi cố gắng để được đưa về quân y viện chữa trị. Anh còn cho tôi nửa bao thuốc lá còn lại của anh, bảo tôi hút thuốc để quên bớt cơn đau của vết thương. Sáng sớm hôm sau, tôi được máy bay tản thương đưa tôi về quân y viện Pleiku. Ở đây, mặc dù tôi phải nằm riêng, nhưng được bác sĩ các anh chăm sóc tận tình. Tất cả đã đối xử với tôi như người đồng đội. Có lần, một phái đoàn đến ủy lạo thương binh các anh, họ cũng đến thăm, cho tôi quà, và an ủi tôi thật chân tình. Vết thương vừa lành, thì tôi được lệnh trao trả tù binh. Khi chia tay, bệnh viện còn cho tôi nhiều thuốc men và một số đồ dùng. Lòng tôi tràn ngập cảm xúc. Tôi nghẹn ngào trước tình con người, tình dân tộc mà các anh đã dành cho tôi. Tình cảm ấy tôi chôn chặt tận đáy lòng, không dám tâm sự cùng ai, vì lòng tôi lúc nào cũng nghĩ đến vợ con tôi, và nhất là người mẹ già gần tuổi 80 đang ngày đêm mong chờ tôi trở về.
Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng rõ ràng là giọng nói của anh sắp nghẹn ngào.
-Khi về lại ngoài Bắc, người ta có còn tin cậy anh không? – một anh tù hỏi.
-Ngay sau khi được trao trả, tôi phải vất hết thuốc men và những thứ các anh cho. Tôi cố dấu mấy viên thuốc trụ sinh phòng nhiễm trùng, nhưng họ khám xét kỹ quá, tôi phải tìm cách vất đi. Trước khi đưa về Bắc, chúng tôi được học tập hơn một tháng, làm kiểm điểm và lên án sự đối xử tàn ác của các anh. Tôi thấy xấu hổ lắm khi nói điều ngược lại, nhưng rồi ai cũng thế, không thể làm khác hơn. Chính vì vậy mà lòng tôi cứ dằng vặt mãi cho đến hôm nay.
Thời gian vàng son của năm mươi người tù đội 4 trại 6/ Nghĩa Lộ, Hoàng Liên Sơn, kéo dài không quá sáu tháng.
Một buổi sáng sớm, khi sương mù còn vương trên thung lũng trại tù, một người đạp chiếc xe đạp vội vã rời ban chỉ huy trại. Sau xe đèo theo một cái rương bằng gỗ và một túi đeo lưng bộ đội. Một vài anh em nhận ra anh Thà và báo cho anh em. Cả một đội năm mươi người tù vừa mới thức dậy, còn ngái ngủ, chạy ùa ra sân, vẫy tay gọi. Anh Thà không nhìn lại, đưa cánh tay chỉ còn một nửa lên vẫy vẫy, rồi biến dạng trước cổng trại.
***Chiếc thuyền nhỏ mang theo trên 30 người vượt biển, trong đó có tôi và ba người bạn cùng tù ở Nghĩa Lộ ngày trước, ra đến hải phận quốc tế hai ngày thì gặp bão.
Chúng tôi may mắn được một chiếc tàu chuyên chở dầu hỏa của vương quốc Na Uy, trên đường từ Nhật sang Singapore, cứu vớt. Hai ngày đêm trên tàu là cả một thiên đường. Từ vị thuyền trưởng đến anh thủy thủ, chị bác sĩ, y tá, đều hết lòng săn sóc lo lắng cho chúng tôi. Hôm rời tàu để được chuyển đến trại tị nạn Singapore, chúng tôi quá xúc động không ai cầm được nước mắt. Tất cả thủy thủ đoàn đều ra đứng thành hai hàng dài trên boong tàu, ai nấy đều khóc sướt mướt ôm lấy từng người chúng tôi mà chia tay. Rồi những ngày sống trong trại, chúng tôi được thầy cô giáo và ông đại sứ Na Uy, thường xuyên có mặt lo lắng cho chúng tôi đủ điều. Chúng tôi vừa xúc động vừa đau đớn. Nỗi đau của một người vừa mới bị anh em một nhà hành hạ, đuổi xô đến bước đường cùng, phải bỏ nhà bỏ xứ để thoát thân trong cái chết, bây giờ lại được những kẻ xa lạ không cùng ngôn ngữ, màu da, màu tóc, lại hết lòng đùm bọc yêu thương. Mang cái ân tình đó, chúng tôi chọn Na Uy là nơi tạm gởi phần đời còn lại của mình.Bốn anh em, những người cùng tù Nghĩa Lộ năm nào, được sắp xếp ở gần nhau. Mỗi ngày gặp nhau đều nhắc lại những năm tháng khốn khổ trong tù. Đặc biệt khi nhắc tới quản giáo Thà, ai trong chúng tôi cũng ngậm ngùi, nghĩ đến một người không cùng chiến tuyến mà còn có được tấm lòng. Sau lần bị “hạ tầng công tác” ở trại tù Nghĩa Lộ, không biết anh đi về đâu, nhưng chắc chắn là bây giờ cũng vất vả lắm.
Sau hai năm theo học, tôi được nhận vào làm trong ngân hàng bưu điện trung ương. Tại đây, tôi quen với Kenneth Hansen, một bạn đồng nghiệp còn trẻ tuổi, lại ở gần nhà, nên sau này trở nên thân tình. Anh ta là sinh viên đang theo học về kinh tế, chỉ làm việc thêm ngoài giờ học. Làm chung gần một năm, thì anh bạn Na Uy này lại được nhận vào một công ty lớn và sang làm việc ở chi nhánh bên Ấn Độ.Bẵng đi vài năm, bất ngờ một hôm anh gọi điện thoại báo là sẽ đến thăm tôi và đem đến cho tôi một bất ngờ. Và đúng là bất ngờ thật, vì cùng đến với anh là một người con gái Việt Nam. Anh giới thiệu với vợ chồng tôi, đó là vị hôn thê của anh.
Cô gái tên Đoan, nói giọng Hà Nội chính tông. Gặp chúng tôi ở một nơi xa lạ, cô vui mừng lắm, nhưng khi nhìn thấy tấm ảnh của tôi treo trên tường, mang quân phục và cấp bậc của quân đội VNCH, cô có vẻ ái ngại. Biết vậy, chúng tôi cũng niềm nở, đùa cợt cho cô được tự nhiên. Cô cho biết cô là bạn thân với nữ ca sĩ Ái Vân từ lúc hai người còn đi học ở Hà Nội. Sau sáu năm du học ở Đông Đức, rồi Liên Xô, cô được sang thực tập tại Ấn Độ. Chính tại đây cô có dịp gặp và quen với chàng trai Na Uy này. Khi ấy cô đã có chồng và một đứa con trai. Người chồng trước cùng du học ở Liên Xô, sau này trở thành một cán bộ cao cấp trong ngành dầu khí tại Hà Nội. Sau thời gian thực tập ở Ấn Độ trở về, cô được bạn bè và người thân cho biết là anh chồng đã cặp một cô gái khác chỉ một vài tuần sau ngày cô đi. Cô đem việc này nói phải trái với chồng, lại bị anh ta hành hung và nói những lời thô lỗ. Cô vừa buồn vừa giận, bỏ chồng, xin sang học tiếp chương trình Tiến sĩ tại một đại học ở Đông Đức.
Sau ngày bức tường Bá Linh ô nhục bị nhân dân Đức phá sập, nước CHND Đức (Đông Đức) bỗng chốc không còn nữa. Cô không về nước mà tìm cách trốn sang Tây Đức. Qua một thời gian hết sức khó khăn, cô may mắn liên lạc được với anh Kenneth Hansen, để được bảo lãnh sang Na Uy. Biết cô thuộc gia đình một đảng viên cộng sản cao cấp, bởi cô được du học ở nhiều nước thuộc khối cộng sản trước đây, nhưng tôi không hỏi vì sợ cô ngại. Sau này chính Kenneth Hansen, cho biết, bố của cô trước kia là đại sứ Việt Nam tại Liên Xô cũ. Sau ngày Liên Xô sụp đổ, kéo theo sự tan vỡ của toàn khối cộng sản Đông Âu, ông xót xa nhìn ra được một điều gì đó. Trở về Việt Nam, ông không còn được nhà nước Cộng sản trọng dụng, trở thành kẻ bất mãn, cả ngày nằm nhà không tiếp xúc một ai.
Sau một thời gian, được cấp quốc tịch Na Uy, cô Đoan trở về Việt Nam thăm gia đình, đặc biệt là người cha già đang ốm nặng. Nhân tiện xin mang đứa con trai sang Na Uy với cô.Việc cô Đoan trở về Hà Nội, làm tôi nghĩ dến anh quản giáo Nguyễn văn Thà thưở trước. Tôi cùng với mấy người bạn tù cũ, góp một số tiền khoảng 800 đôla, nhờ cô Đoan về Nghệ Tĩnh tìm và trao lại cho anh, như để tỏ chút lòng biết ơn một người bao nhiêu năm sống trong đám bùn lầy nước đọng mà vẫn còn giữ sạch được tấm lòng. Việc tìm anh không phải dễ dàng, vì chúng tôi không biết nhiều về anh. Trong mảnh giấy nhắn tin, chỉ vỏn vẹn vài chữ: “ông Nguyễn Văn Thà, gốc Nghệ Tĩnh, khoảng năm 1979 là thượng úy, làm quản giáo trại tù cải tạo số 6/ Nghĩa Lộ, Hoàng Liên Sơn”. Cô Đoan vui vẻ nhận lời và hứa sẽ tìm đủ mọi cách để gặp hoặc liên lạc anh Thà. Cô cũng cho biết là cô có ông chú họ hiện làm việc tại bộ Quốc Phòng. Cô sẽ nhờ ông ta tìm hộ.
Một tháng sau, cô Đoan trở lại Na Uy, báo cho chúng tôi biết là ông chú của cô không tìm thấy tên Nguyễn Văn Thà trong danh sách sĩ quan. Ông đoán là anh ta đã bị phục viên từ lâu lắm rồi. Cô đã đích thân vào Nghệ Tĩnh, hỏi thăm mọi cơ quan, nhưng không ai biết. Cuối cùng cô phải thuê mấy tờ báo địa phương đăng lời nhắn tin, trong đó có ghi số điện thoại của tôi. Cô còn cho biết là nhân tiện có mặt ở Nghệ Tĩnh thì cô nhờ họ thôi, chứ không có nhiều hy vọng gì, vì chỉ một ít người ở thành phố có báo đọc.Thời gian trôi qua, bận bịu bao nhiêu việc làm ăn, lo cho con cái, để kịp hội nhập vào đời sống trên quê hương mới, chúng tôi không còn ai nhắc đến chuyện anh Thà.
Bỗng một hôm, khi đang say ngủ, nghe tiếng điện thoại reo, tôi giật mình tỉnh giấc. Xem đồng hồ, hơn hai giờ sáng. Mùa đông Bắc Âu, nhiệt độ bên ngoài cửa sổ chỉ – 20 độ C. Tôi ái ngại. Giờ này mà ai gọi điện thoại thì phải có điều gì khẩn cấp lắm. Tôi bốc ống nghe, đầu giây bên kia là giọng một cô gái, nói tiếng Việt rất khó nghe. Cô hối hả, nhưng rất lễ phép, xin được gặp tôi. Cô cẩn thận nhắc lại tên tôi hai lần, với đầy đủ họ và tên.
-Xin lỗi, cô là ai và đang ở đâu ạ? tôi hỏi.
-Dạ, cháu là Hà, Nguyễn Thị Hà, cháu đang ở Ba Lan ạ.
Tôi im lặng. Thoáng lục lọi trong trí nhưng tôi không nhớ là mình đã quen ai tên Hà. Bên kia đầu giây, cô gái lên tiếng:-Bác có còn nhớ ông Thà, làm quản giáo ở Nghĩa Lộ không ạ?-Ông Thà, Nguyễn Văn Thà, Bác nhớ, nhưng cô là gì của ông Thà, và sao lại ở Ba-Lan?

-Dạ, ông Thà là bố cháu. Cháu ở Ba-Lan với một đứa em trai. Bọn cháu khổ lắm Bác ạ. – Tiếng cô gái sụt sùi.
-Cháu cho bác số phôn, bác gọi lại ngay, để cháu khỏi tốn tiền.Tôi gọi lại, và nghe tâm sự não nề của cô gái. Cô và em trai, tên Tĩnh, được bố mẹ lo lắng, chạy vạy, bán hết đồ đạc trong nhà, kể cả chiếc xe đạp Trung quốc mà cha cô nâng niu như là một thứ gia bảo, vay mượn thêm, lo cho hai chị em cô sang lao động ở Ba-Lan. Sau khi chính quyền cộng sản Ba-Lan bị cuốn theo làn sóng dân chủ ở Đông Âu, chị em cô cùng hầu hết những người được chính quyền Việt Nam gởi sang lao động, đã không về nước, trốn ở lại. Vì sống bất hợp pháp, nên không tìm được việc làm chính thức. Hầu hết làm chui, buôn bán thuốc lá lậu. Một số trở thành ăn cắp, băng đảng, quay lại cướp bóc hoặc tống tiền chính những nguòi đồng hương, đồng cảnh. Số người Việt này trở thành mối bận tâm không nhỏ cho những chính quyền mới ở các nước Đông Âu.Hai chị em cô Hà thuê một căn gác nhỏ trong thành phố Warszawa, nhận thuốc lá của một người khác, mang đi bán. Nhưng mỗi lần dành dụm được một ít, chưa kịp gởi về giúp gia đình thì bị cướp sạch. Một hôm, cậu em trai nhận thuốc lá mang đi bán, bị cảnh sát bắt và phát hiện là số thuốc lá kia vừa bị mất cắp tại một cửa hàng Ba-Lan. Vì vậy cậu em trai bị nhốt vào tù, còn cô Hà thì đang bị truy nã. Việc xảy ra một ngày trước khi cô Hà gọi điện thoại cho tôi.

-Bây giờ cháu đang ở đâu? – Tôi hỏi.
-Cháu đang trốn ở nhà một nguòi bạn, nhưng cô ta không dám chứa cháu lâu. Cháu không biết phải làm sao, thì bất ngờ nhớ đến lá thư của ba cháu gởi cho cháu cách nay vài tháng. Ba cháu bảo cháu trong trường hợp rất cần thiết mới gọi cho bác.
-Ba cháu bây giờ làm gì?
-Ông bị ốm nặng. Cách nay hai năm bị tai biến mạch máu não, liệt nửa người, nên chỉ nằm một chỗ. Vì vậy nên chị em cháu trốn ở lại đây để kiếm tiền gởi về cho bố cháu điều trị và sống qua ngày bác ạ.
Tôi ghi số điện thoại, địa chỉ người bạn của Hà, tên nhà tù mà Tĩnh, em trai của Hà đang bị giam giữ, trấn an và hẹn sẽ gặp cô trong một ngày rất gần ở Ba-Lan.
Tôi nhớ tới một người bạn Ba-lan, anh Zbigniew Piwko. Chúng tôi quen khá thân lúc cả hai vừa mới đến Na Uy. Anh ta lớn hơn tôi ba tuổi. Trước kia là một đại tá không quân, chỉ huy một không đoàn chiến đấu thuộc quân đội cộng sản Ba-Lan. Về sau, anh ta ngầm ủng hộ Công Đoàn Đoàn Kết do ông Walesa lãnh đạo. Hành tung bại lộ, trong khi bị truy bắt, anh đã lấy một chiếc trực thăng, chở gia đình, gồm người vợ và hai đứa con, bay sang Tây Đức. Theo sự thỉnh cầu của anh, gia đình anh được chính phủ Na Uy đặc biệt nhận cho tị nạn chính trị.
Anh và tôi học tiếng Na Uy cùng một lớp, và sau đó có một thời gian chúng tôi cùng làm thông dịch cho Sở Cảnh Sát. Nhưng chỉ hơn một năm sau, thì tình hình chính trị ở Ba-Lan thay đổi bất ngờ. Công Đoàn Đoàn Kết của ông Walesa lãnh đạo đã thắng lợi vẻ vang. Ông được bầu làm Tổng Thống đầu tiên của nước Ba-Lan dân chủ. Anh Piwko, người bạn tị nạn của tôi, được mời về nước để giữ môt chức vụ khá lớn trong ngành cảnh sát. Vào những dịp Giáng sinh, nhớ đến tôi, anh gởi thiệp mừng giáng sinh và năm mới. Anh kể đủ thứ chuyện về xứ sở của anh, về niềm vui và hy vọng của người dân Ba-Lan bây giờ. Sau tấm thiệp không đủ chỗ nên lúc nào anh cũng viết kèm theo vài trang giấy. Anh mời vợ chồng tôi có dịp thu xếp sang chơi với gia đình anh vài hôm và xem đất nước Ba-Lan của anh đang hồi sinh trong dân chủ.
Sáng hôm sau, tôi tìm lại số phôn và gọi cho anh. Anh rất vui mừng khi nghe tôi báo tin sang thăm. Vì đi vội, nên tôi chỉ đi một mình. Vợ chồng anh đón tôi ở phi trường, nơi dành cho VIP (thượng khách). Anh chị còn cho biết là rất thú vị khi có dịp được dùng lại ngôn ngữ Na Uy để nói chuyện với tôi. Tôi thực sự xúc động trước sự tiếp đón nồng hậu mà gia đình anh đã dành cho tôi. Tôi ngại ngùng không dám nói với anh những điều muốn nhờ anh giúp. Nhưng rồi cuối cùng, tôi cũng phải tâm tình cùng anh về chuyện anh quản giáo Thà trong trại tù Nghĩa Lộ năm nào, và hoàn cảnh khốn cùng của hai đứa con hiện đang ở tại đây, ngay trên đất nước Ba-Lan của anh. Nghe tôi kể, anh ngậm ngùi giây lát rồi đứng lên ôm vai tôi, hứa sẽ hết lòng giúp tôi về việc này.
Anh đưa tôi đến gặp hai chị em cháu Hà. Đưa Hà về nhà ở với gia đình anh. Hai hôm sau anh làm thủ tục bảo lãnh Tĩnh, em của Hà từ trại tù về.
Trước khi về lại Na Uy, tôi đã thức trọn một đêm để tâm tình khuyên lơn hai chị em Hà, biếu cho hai cháu một số tiền để tạm sinh sống và chuyển về Việt nam biếu anh Thà, bố hai cháu. Trên đường đưa tôi ra phi trường, vợ chồng Piwko bảo tôi yên tâm, anh chị xem hai chị em Hà như là cháu trong nhà và sẽ tận tình lo lắng cho hai cháu.
Hơn một tháng sau, Piwko gọi phôn báo cho tôi tin mừng: hai chị em Hà đã được Piwko bảo trợ, được cấp giấy tờ chính thức cư trú tại Ba-lan. Hai cháu đang được học ngôn ngữ Ba-lan. Hà, vì lớn tuổi, nên sẽ xin việc làm. Tĩnh, em Hà, sẽ được tiếp tục theo học tại một trường trung học.
***
“Các Anh thân quí,
Khi ngồi viết những dòng này cho các anh, thực tình tôi không còn nhớ mặt các anh, nhưng tôi còn nhớ rất rõ thời gian tôi làm quản giáo ở trại Nghĩa Lộ. Vậy mà không ngờ hôm nay các anh còn nhớ đến tôi. Đọc thư của cháu Hà từ Ba-Lan gởi về, cùng với số tiền của các anh gởi cho, lòng tôi cảm xúc đến nghẹn ngào. Tôi và gia đình xin muôn vàn cảm tạ. Các anh làm tôi nhớ tới một câu nói của Các-Mác: “Chỉ có loài súc vật mới quay lưng trước cảnh khốn khổ của đồng loại”. Ngày nay, cả thế giới đều lên án Mác, những nước một thời lấy chủ nghĩa Mác làm ánh đuốc soi đường, bây giờ cũng đã từ bỏ Mác, chỉ còn một vài nơi lấy Mác làm bức bình phong để che đậy những mục nát ở phía bên trong, nhưng câu nói trên kia của Mác, với tôi, vẫn mãi mãi là một lời vàng ngọc. Điều tệ hại là những kẻ một thời theo Mác đã luôn luôn làm ngược lại lời nói này của Mác.
Chúng tôi mừng cho các anh đã đưa được gia đình ra khỏi nước. Mặc dù tôi biết một người phải bỏ quê hương mà đi, còn đau đớn nào hơn. Ngay cả con cái chúng tôi, vất vả biết chừng nào, mà tôi cũng đành khuyên các cháu phải ra đi để may ra còn tìm được một chút tương lai, giá trị nào đó của kiếp con người.
Phần tôi, sau khi bị kiểm điểm nặng nề ở trại Nghĩa Lộ, tôi bị điều ra mặt trận phương Bắc, trong thời kỳ giặc bành trướng Trung Quốc tràn qua biên giới. Nhờ thương tật, tôi được bố trí một công tác lặt vặt ở hậu cần. Mặt trận kết thúc, tôi bị phục viên về nhà, tiền phụ cấp không đủ nuôi chính bản thân. Tôi chỉ còn một cánh tay mà phải phát rẫy trồng rau để phụ giúp gia đình.
Hơn ba năm nay, tôi bị ốm nặng, nằm liệt giường. Nhờ chị em cháu Hà gởi tiền về nuôi tôi và cả gia đình, tôi mới còn sống được đến hôm nay. Biết trốn lại Ba Lan, không có giấy tờ, hai cháu sẽ khó khăn ghê lắm, nhưng vẫn còn hơn là về lại bên này. Có làm suốt ngày cũng chẳng đủ ăn. May mà nhờ các anh hết lòng giúp hai cháu. Cái ơn này biết khi nào chúng tôi mới trả được cho các anh đây.
Tôi biết mình không còn sống bao lâu. Cuối đời một con người, tôi nghiệm rõ được một điều: Chỉ có cái tình con người với nhau mới thực sự quí giá và tồn tại mãi với thời gian. Những chế độ này, chủ nghĩa nọ, cuối cùng cũng chỉ là những đám mây đen bay trên đầu. Đôi khi che ta được chút nắng, nhưng nhiều lúc đã trút bao cơn mưa lũ xuống để làm khốn khổ cả nhân gian…”
****
Không ngờ lá thư đầu tiên này cũng là lá thư cuối cùng chúng tôi nhận được từ anh Thà. Anh đã qua đời sau đó không lâu. Nghe cháu Hà kể lại. Khi hấp hối, anh bảo vợ anh mang mấy cái huy chương, anh được cấp trong thời chiến tranh, đào lỗ chôn xuống phía sau nhà. Anh thầm thì: xin hãy chôn chặt hộ tôi cái quá khứ đau thương và lầm lỡ đó lại. Chính nó đã gây biết bao chia lìa, tang tóc, và sự thù hận giữa những người anh em cùng một mẹ, không biết sẽ kéo dài cho đến bao giờ?
PHẠM TÍN AN NINH

Vương Quốc Na Uy

Advertisements

16/07/2013 Posted by | Cuộc sống quanh tôi, Truyện ngắn hay | | 6 phản hồi

Thôi em

Thơ: Tạ Bá Hương

Thôi em phận cỏ phiêu bồng

đừng nói thêm nữa cho lòng anh đau  

thôi em chẳng phải của nhau

cân đong đo đếm nông sâu làm gì  

thôi em đừng có ướt mi

anh như cánh gió thiên di tháng ngày

thôi em đừng có hao gầy

hãy coi như chuyện của ngày không đâu  

 

giờ về buộc kín nỗi đau

xa em, anh với canh thâu thức cùng

19/05/2013 Posted by | Thơ | 4 phản hồi

Nếu Bên Bạn Là Một Cô Gái Mạnh Mẽ

(tudiepthao.com)

Ảnh

 Khi một người phụ nữ quyết định quên đi một người đàn ông, đó không phải vì họ hết yêu mà chỉ có thể vì nỗi đau đối phương mang đến cho họ quá đậm sâu.

Phụ nữ mạnh mẽ khi mất đi người đàn ông mình yêu họ sẽ chọn cách đối mặt với hồi ức chứ không phải là bước qua hồi ức. Có những người phụ nữ sau khi người đàn ông của họ bước đi, những bản tình ca cũ, những con đường cũ, những dư vị cũ họ đều không dám nghe lại, không dám ngoảnh lại, không dám cảm nhận lại…

Tiếp tục đọc

08/05/2013 Posted by | Cuộc sống quanh tôi, Nhàm đàm | 3 phản hồi

Kỷ niệm với nhà văn Nguyễn Khải

– tản văn của bạn tôi, nick name: Cú Đỉn –

Cuối tuần kẻ chuyện vui, buồn : Cú đỉn đã “lừa” cụ Nguyễn Khải dư thế lào ??? .

Câu chuyện đã rêu phong rồi, nhưng trong cái trốc của tui vấn còn lưu giữ nguyên trạng. Hồi nớ tui mới ngoài 20, mang nguyên cái thô mộc , cái ” Bụi Trường sơn nhòa trong trời lửa” về nhà.Vốn thích cái không khí, cái hình tượng trữ tình đến xót xa của mấy o TNXP Thạch Kim, Thạch nhọn, thêm tí chất lãng mạng bông phèng có pha tí chút văn thơ cách mệnh, nên tôi cũng hay theo các bậc bề trên đi thăm các bậc bề trên nữa, vểnh cái tai ngỗng lên ,bỏ không sót bất kì chi tiết “lạ” nào mà bình sinh đố các vị ấy dám thốt ra ở chỗ sáng lòa ánh điện.

Hồi nớ có cụ nhà văn có cái họ rất lạ : Ông Văn Tùng. Có khi cụ ni có dây mơ rẽ má chi chi với cụ Ông Ích Khiêm, là vị lãnh tụ khơi nghĩa chi đó , giờ có 1 phố nhỏ gần Ba đình mang tên cụ. Bình sinh cụ mê tôi lắm, thời ấy cụ đi cái xe Hon da đểu, cũ rích luôn dắt theo người cái điếu cầy ( hình như đó là mốt?). Hồi nớ thông tin ít, xã hội khép kín chưa cởi mở như chừ, thỉnh thoảng cụ làm vẻ bí mật quay lưng lại, xe maý vẫn ri rì :
_ Này Cú Đỉn, tao vừa ( hoặc sắp” ra cái truyện “gai góc ” lắm, mày chờ xem nhé.

Nghe cụ kể cái gai góc ấy, lấy chuẩn mực lúc đó mà xét thì nếu tui được trao cái thượng phưong bảo kiếm đi lùng , trảm mấy đứa hay thích “chọc ngoáy” ngôi tiên chỉ, thì việc truớc tiên tui vọt sang đất Hung gia Lợi, cho bọn kiêu binh đi tróc nã ngay mấy đứa, Tùng Giang, Hoàng Tuệ… trảm luôn nỏ nói nhiều.

Phải nhắc lại là thời đó ai đăng được một bài thơ lên báo ( Báo chí là tiếng nói của Đảng) thì kinh khiếp. Cứ gọi là danh tiếng lổi như cồn. Có một o mình quen,tên Ch, người ngợm , phụ tùng bé tí, sau khi có bài chi chi đó đại khái có có mấy chữ Xuân Tây nguyên dâng Đ, sau khi được đăng bài viết , cứ suốt ngaỳ ra phố núi, đi thật chậm , ngực ưỡn lên..chộ rất đèn nến, sắc màu.

Tối hôm đó, hai thầy trò mềnh đến thăm cụ Nguyễn Khải. Cụ là 1 chức sắc trong nền văn học nác nhà. Những câu chuyện cụ nói ” phi văn đàn ” ấy mình nhớ đến chừ, nhất là sau khi cụ “đi”, được đọc ” Đi tìm cái tôi đã mất” của cụ, mềnh điểm lại thấy rõ là cụ..vẫn “Trước sau như một” trong tiềm thức sâu kín ạ.

Hôm nớ rét, mình mặc chiếc áo len đồng chí Vờ Đờ Tờ mới đi Pháp về tặng mềnh cùng cái đồng hồ. Hồi nớ 2 vật đó quý lắm. Đồng hồ thì mềnh cho thằng anh họ, sắp đi đánh Tầu, với ý nghĩ giản dị, biết đâu nó không về nữa, trong ánh mắt nuối tiếc của ông anh. Sở dĩ gọi thằng anh họ vì, nó ít tuổi hơn mềnh lại ở quê nên nó toàn xưng em với những đứa em họ hơn tuổi nó.

Mềnh ngồi chầu rìa vểnh cái tai chẫu chàng lên nghe chuyện của mấy vị cha chú. Thấy nhà cụ Khải có rất nhiều sách bìa vẽ rồng phượng, đao kiếm xanh đỏ tím vàng, mình nhấc một quyển lên xem. Hồi nớ mình cũng bị cái lí luận về kính thưa các loại tính..tính tình trong Văn Nghệ của Đ nên đến lúc nớ vẫn ghét cay ghét đắng mấy quyển sách chưởng tầu nhảm nhí, phản động ni của cụ Khải. Mình tò mò, càng đọc càng khoái, chả để ý chi đến chuyện các cụ đang ngồi trên giường nổ như pháo.

Một lúc thấy lạnh, mềnh đảo mắt tìm cái áo len cởi vắt thành giường thì nỏ thấy , dạo nớ thanh niên Hà lội mà có cái áo len giá bằng 2 tháng lương kĩ sư ấy thì được cho là..sành điệu. Bỗng mặt mũi hoảng hốt tái dại, thấy đít cụ Khải hoành tráng , vật vã đang “ngự” trên cái áo len của mềnh. Của đau con xót, cụ vô tâm đến rứa là cùng, mình nhìn ” em áo len” đang quằn quại rên xiết dưới đôi mông vĩ đại ( cụ Khải vốn cao to lắm lắm ạ) của cụ mà rỏ nác mắt, phải nghĩ kế giải cứu em ngay.

Mềnh giả vờ :
_ Ôi truyện hay quá chú ạ . ( mềnh quên tên truyện, chỉ nhớ tên tác giả : Độc Cô hồng)
Cụ Khải bảo :
_ Nó viết tởm lắm ( mình hiểu cụ muốn nói tởm nghĩa là hay), tao mượn bên thư viện quân đội, giá mà mày ở gần, sang đây mà xem chứ tao không thể cho mượn được.
Cụ trúng kế mình rồi, mềnh chơi thêm một đòn, vờ cầm quyển sách nhét vô túi. Cụ giẫy nẩy..ấy ấy..không được..cái thằng này.
Chỉ chờ có thế, tay phải giả vờ nhét quyển sách, tay trái mình xuất chiêu đúng lúc cái mông vĩ đại của cụ nhứơn lên vươn tay giật lại quyển sách, mình rút nhẹ nhàng em áo len ra khỏi cái núi Ngũ Hành giam hãm em nớ cả tiếng đồng hồ, cũng vừa kịp cụ Khả giằng lấy quyển sách quý của cụ.

Nghệ sĩ lớn vốn vô tâm, cụ lại đặt đít lên cái giường không có đệm áo len..mà không biết, lại thao thao bất tuyệt lại vui vẻ nổ tiếp
Lúc đó mình rạng rỡ, thưa chú, đưa cháu xem tiếp khi vè trả chú..ừ đây, nhớ đấy, cấm mng về. Mềnh nhìn vô góc nhà thấy bà vợ cụ mặt mũi khó chịu, nhăn nhó vì câu chuyện dài lê thê của mấy vị cuỗm hết thời gian tối thư bẩy tươi hồng

17/03/2013 Posted by | Vui cười | 7 phản hồi

Thư “Cha gửi con” và “Con gửi cha”

(sưu tầm)

Gửi con đang học tại Liên xô

Hôm nay cha viết thư này,
Gửi qua thằng bạn chỗ mày về chơi.
Cả nhà mừng lắm con ơi,
Thùng hàng mới nhận, bán lời lắm nghe
Niken đẩy được chục que,
Vòng bi thắng đậm hơn xe rất nhiều,
Điều hòa chẳng được bao nhiêu,
May nhờ trong ruột khá nhiều thuốc tây,
Biết không, mấy cuộn e-may,
Tính qua chí ít năm cây có thừa!
Xô tôn đã dặn đừng mua,
Tại sao mày cứ đóng bừa vào đây.
Thùng sau lưu ý thuốc tây,
Đồ nhôm nghỉ khoẻ chớ dây làm gì.
Lanh-cô, e-rich, am-pi,
Kháng sinh tổng hợp kiểu gì cũng chơi.
Got-den (1) xem kỹ con ơi,
Kẻo mà quá “đát” là đời đi tong!
Hóa chất có xoay được không ?
Cha đây đang có hợp đồng triệu đô
Hải quan con chớ có lo,
Thằng nhỡ cha đã cài kho Hải Phòng.
Còn như ở tuyến hàng không,
Cậu con soi máy khám trong Nội Bài.
Từ nay cho tới tháng Hai,
Chú ba đi Bỉ, dì hai đi Bồ,
Đều tờ-răng-dít Liên Xô
Thông tin giá cả báo cho kịp thời.
Đồng rúp thì mất giá rồi,
Lấy xanh mà tính lãi lời bảo cha,
Cần gì ghi thật rõ ra:
Đồng hồ, áo chấm hay là áo phông,
Áo thêu ở ngực con công,
Hay là xi-líp có bông hồng cài,
Áo da đểu, xuyến treo tai,
Nữ hoàng lộng lẫy con xài tiếp không ?
Bên ấy gái Cộng khá đông,
Theo cha nên đánh cả vòng tránh thai
Thể thao mác giả Ki-tai,
Hay mì chính Thái với đài Hồng Kông.
Bây giờ đang giữa mùa đông,
Con xem loại tất xù lông thế nào ?
Áo ren các kiểu ra sao,
Ki-mô-nô đã đi vào sử xanh.
Cá sấu một thủa tung hoành,
Te-pe nay đã trở thành thiên thu
Sự đời nghĩ cũng phù du,
Mốt này kiểu nọ tít mù cung mây.
Mới vừa như hổ bướm bay
Bướm vừa rã cánh, hổ quay về rừng.
Hươu kia khí thế bừng bừng
Nay đang ôm hận giữa rừng áo da
Mèo vừa mới ló sang Nga,
Chịu không thấu lạnh, vượt qua Po-lần.
Ào ào áo gió ra quân,
Hỏi xem sống được mấy tuần nữa đây ?
Xét xem thế sự ngày nay
Thị trường biến hóa đổi thay chóng đầu.
Đồ thật thì đắt, tiền đâu!
Mình buôn như thế bằng hầu người ta
Tiền dân Nga, đất dân Nga,
Theo cha đồ rởm vẫn là lời hơn.
Ngoài ra trong chuyện bán buôn,
Thị trường quyết định thiệt hơn rất dầy.
Hàng sang con chớ đổ ngay,
Đợi thời mà bán đến tay người dùng.
Liên bang rộng lớn vô cùng,
Sức trai con cứ vẫy vùng đôi chân.
Dè chừng với lũ công nhân
Tham gia “quân đội” nhân dân rất nhiều.
Ma-fia trấn lột đủ điều,
Quen nghề đạo chích từ nhiều năm naỵ
Ngang nhiên chiếm cứ sân bay,
Cướp hàng từ cửa sân bay vừa về,
Tránh voi thời chẳng xấu gì,
Lĩnh hàng chi chúng vài tì mà ra

Bây giờ kể chuyện bên ta
Tình hình nát bét như là hũ tương
Mấy lần hội nghị Trung Ương
Xem ra cũng chẳng có phương kế gì
Dân tình ca cẩm như ri
Kêu thì kêu vậy làm gì được nhau
Thằng giàu nó vẫn cứ giàu,
Kẻ nghèo vẫn kiếp ngựa trâu tôi đòi.
Bung ra nay đã hết thời,
Sức dân đã kiệt dẫu trời cũng thua
Trong Nam lục tỉnh mất mùa
Sơn la sau một trận mưa tan tành.
Trông vời mấy nước đàn anh,
Liên bang tận số cứu mình chẳng xong.
Cu ba một mớ bòng bong
Nga cúp viện trợ khó lòng đứng yên.
Báu gì ông bạn Triều-tiên
Vốn quen vay nợ quỵt tiền đồng minh.
Mấy nhà lãnh đạo Bắc kinh,
Thế cô đổi giận làm lành với ta
Mối tình hữu nghị Việt-Hoa,
Sau cơn cắt xé dần dà lên hương.
Nhân vì Hoa-Việt thông thương,
Hàng Tàu tràn ngập thị trường nước ta
Dân tình kiếm cớ qua Nga
Mượn danh đi học, thực là đi buôn!
Đào vàng sập cả núi non,
Nghe đâu đã đỡ lại còn khiếp hơn:
Quỳ Châu cùng cốc thâm sơn,
Ai đem hồng ngọc đến chôn xứ này ?
Nhiều thằng số đỏ vận may,
Đã ô-tô Nhật, lại xây nhà lầu,
Khối thằng bỏ xác rừng sâu,
Khối thằng ngã nước trọc đầu như sư!
Ông trời ăn ở khéo ư ?
Người ăn chẳng hết kẻ thừa đổ đi!
Trách trời cũng chẳng được gì,
Có thân ta “tự độ trì” mà thôi.
À, hôm chủ nhật vừa rồi
Mấy anh tổ lái vào chơi nhà mình.
Nghe đồn ở tận Bắc kinh
Năm đô một bịch to uỳnh nhân sâm,
Ở Nga trăm tám mươi đồng
Đem về Hà nội đếm không hết tiền
Bây giờ thời thế đảo điên,
Ông già bà lão phóng tiền ra mua
Năm nay thời tiết trái mùa
Bão to, lụt lớn, chiêm mùa trắng taỵ
Trời thì cao, đất thì dày,
Trung Ương đang hứa chuyển lay tình hình!

Nhân đây kể chuyện nhà mình
Để con được rõ tình hình con nghe:
Thằng hai đánh bạc, gá xe!
Thằng ba thì vẫn rượu chè liên miên
Thằng tư thì mới vượt biên,
Thằng năm tháng trước lại lên Hỏa lò!
Con sáu học dốt như bò,
Thi trượt tốt nghiệp vào lò mat-xa
Khoe rằng lương tháng triệu ba,
Ngoài ra còn khoản puốc-boa rất dày,
Hôm qua khóc với mẹ mày:
Mẹ ơi! Con mấy tháng này. .. mất kinh!
Khách hàng thì rất linh tinh,
Làm sao biết khối duyên tình của ai ?
Tao nghe đứng cả tóc mai,
Vội mời thầy thuốc phá thai tại nhà.
Tạ thầy mất chục đô la,
Mong thầy kín tiếng kẻo mà. .. về sau
Thầy thuốc nháy mắt gật đầu:
“Lần sau cô bị em hầu cô ngay”.

Nhân đây nói đến chuyện mày:
Nghe đâu cũng xứng là tay giang hồ!
Người yêu rải khắp Liên-xô
Và trong số đó chục cô có bầu!
Cha không trách khứ con đâu,
Đương trai cứ việc kẻo sau tiếc thầm.
Nhưng còn tính chuyện hôn nhân,
Lút-se (2) nên chỉ một lần mà thôi.
Phải suy tính kỹ con ơi,
Trong cơn hoan lạc ngừng lời trăm năm.
Thường khi chung gối, chung chăn,
Người thường dễ dãi đem thân hiến bừa.
Và rồi cha cũng có nghe
Con yêu cô bé cùng quê tỉnh mình.
Hẳn rằng a-ná (3) phải xinh,
Nên con mới phải nghiêng mình trao taỵ
Nghe cha ghi kỹ điều này:
Phải con ông cốp. .. xấu, gầy cũng yêu!
Ông cha cực khổ đã nhiều,
Sống xa Hà nội thiệt nhiều nghe con.
Núp mình dưới bóng ô tròn,
Tương lai xán lạn, lầu son đuề huề.
Hồ Gươm liễu rũ xum xuê,
Hàng Ngang, Hàng Bạc, Thụy Khuê, Tràng Tiền,
Đồng Xuân chợ họp liên miên,
Mùa nào thức nấy sẵn tiền dễ mua
Thăng Long đất cũ người xưa
Mình con tỉnh lẻ ai dưa mình vào.
Xa xôi tình cảm dạt dào
Bận gì thì cũng ghi vào lời cha:
Coi chừng với lũ gái Nga,
Kẻo mà lại dính Si-da có ngày!

Cha

P.S.:
À, quên tao hỏi điều này:
Chẳng hay sức khỏe của mày ra saỏ
Học năm thứ mấy trường nào ?
Phòng khi nhỡ có ai vào tao khoe
Dặn thêm đừng có mua xe,
Bây giờ lãi độ năm que là cùng,
Mà chỗ thì chiếm nửa thùng,
Khuân vác lại nặng phát khùng, phát điên.
Em mày vốn tính ngại phiền,
Mặc dù nó thích dây chuyền từ lâu,
Con chẳng dám xin anh đâu
Anh con lại bảo “Em đâu hay vòi”
Mẹ mày thì luống tuổi rồi
Đừng nên tặng thứ tân thời làm chi
Can-sô, se-pốt, xe-ghi, (4)
Nặng gam là được, cần gì hoa văn!

—————————
Chú thích:
1) Gốt-den (goden) = hạn
2) Lút-se (luts-se) = tốt hơn, tốt nhất
3) a-ná (ona) = cô ta, cô ấy
4) Can-sô (koltzo) = nhẫn
se-pốt (tzepotsca) = dây chuyền
xe-ghi (xer-ghi) = hoa tai
(Tất cả đều là tiếng Nga)

THƯ CON GỬI CHA

Hôm nay nhận được thư Cha
Gửi tay thằng bạn về nhà mới sang
Cầm bút con viết vội vàng
Thăm cha thăm mẹ họ hàng anh em. ..

Cha ơi cha nghĩ mà xem
Tiền con được mấy mà suy nghĩ nhiều?
Tiền con làm chẳng đủ tiêu
Nghìn rưởi một tháng có nhiều đâu cha

Tiền ăn ngàn mốt ngàn ba
Tiền uống, tiền hút thế là hết toi
Cha ơi thử tính mà coi
Tiền ăn không có thì đòi mua chi

Lốp đen lốp đỏ làm gì
Moay-ơ xích líp thôi thì đừng mang
Vải đen, len dạ bi vòng
Thôi cha đừng ước, đừng mong làm gì

Xe đạp nói đến làm chi
Nhà mình đường đất nghĩ gì xe hơi
Thuốc tây khó kiếm cha ơi
Máy khâu, giấy ảnh không hời lắm đâu

Cha nghe tin chắc lòng sầu
Nhưng con còn biết kiếm đâu ra tiền
Gái Tiệp thì đẹp như tiên
Tóc vàng, da trắng, mắt viền mi xanh

Nụ cười nghiêng nước nghiêng thành
Cầm lòng không được, con đành bước theo
Đói nghèo, thì mặc đói nghèo
Sang tây một chuyến phải theo đến cùng

Rượu tây nổi tiếng khắp vùng
Bia tây vang tiếng lẫy lừng thế gian
Khi vui mấy cốc, mấy can
Khi buồn mấy chén là tan hết sầu

Xin cha đừng có lo âu
Nhà mình liềm búa đã lâu rồi mà
Giai cấp vô sản phong ba
Ngày đêm vất vả, nhưng mà có ăn

Trong lúc cả nước khó khăn
Nhà mình giàu có thừa ăn sao đành
Lại thêm trộm cắp tinh ranh
Nó trộm, nó cướp lại thành tay không

Đã đành mất của, mất công
Lại thêm tính mạng cũng không an toàn
Ở nhà nóng nực vô vàn
Điện thì không có quạt bàn làm chi

Quạt mo tốt quá còn gì
Lúc cần có thể mang đi theo người
Tiện lợi thì lại gấp mười
Để ngồi cũng được, che người cũng xong

Mát thì lại đúng ước mong
Không sợ hỏng hóc bên trong bao giờ
Những khi nhà có khách mời
Mỗi người một chiếc, gió trời mát chung

À quên còn chuyện cuối cùng
Cha dặn là phải mua sâm, nhung vào
Nhưng họ có bán đâu nào
Cửa hàng không có thì đào đâu ra ?

Con cũng rất đỗi thương cha
Gửi cha, chai rượu để nhà uống chơi
Rượu này ngon lắm cha ơi
Uống vào một cốc là vơi hết sầu

Rượu này nổi tiếng châu Âu
Uống vào cốc nữa là đầu hết đau
Uống giờ, bổ mãi về sau
Còn hơn sâm của bọn Tàu cha ơi

Họ hàng thân thích đến chơi
Mỗi người một chén nhớ mời nghe cha
Cho thêm vui cửa, vui nhà
Lại thêm tình nghĩa mặn mà anh em

Thương mẹ đói khổ khát thèm
Lấy quần bò cũ con đem may liền
May áo biếu mẹ trước tiên
Con may cái nữa cho liền các em

Đấy cha thử tính mà xem
Tiết kiệm từng tí con đem về nhà
Nghĩ thì cũng thực xót xa
Nhưng tiền không có biết là làm sao

Ở nhà cơ cực, lao đao
Bên tây con cũng có nào sướng đâu
Thôi con dừng bút thư đầu
Để còn cho kịp làm thêm buổi chiều

Thư sau con sẽ nói nhiều
Phân tích cụ thể khỏi phiền lòng cha
Đừng mong quà cáp phiền hà
Đời đời bền vững ấy là bản năng

Hàng hoá mấy thư lăng nhăng
Người ta đánh giá mà tăng thêm phiền
Ở nhà ruộng khoán xã viên
Nhận thêm mấy mẫu có liền thóc ngay

Thôi cha cố gắng cuốc cầy
Nhà mình giàu có ai hay đâu mà.

Con

13/03/2013 Posted by | Thơ | , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cái bánh chưng gio

Tác giả: Tạ Trọng Trí (họa sĩ)

 TA TRONG TRI

Ngấp nghé tuổi về hưu rồi mà mỗi khi nhớ về những ngày thơ ấu sao thấy cứ bùi ngùi, nghèn nghẹn, nhơ nhớ, thương thương về một thời khó khăn gian khổ. Cũng vì dạo này hay lẩn thẩn nhớ ngày xưa quá, giờ nhớ lại mình cũng có một cái “Tết miền thơ ấu”(1) rất khó quên, không thể không viết ra, chí ít cũng là thay cho nén hương tưởng nhớ đến thằng bạn nối khổ thủa ấu thơ của mình – thằng Lập .

Sau 1954 hoà bình lập lại, lúc ấy cũng còn khó khăn nhiều, mình với thằng Lập (Vũ Xuân Lập) khi ấy chơi rất thân với nhau, nhà nó nghèo bố lại mất sớm chỉ còn mẹ , chị Thành và nó, nhà ở gần nhau tuổi lại sàn sàn (nó hơn mình 1 tuổi) thế cho nên bất cứ chuyện gì mình với nó đều có nhau, chỉ duy nhất có điều mỗi khi sang nhà mình chơi nếu có gì ăn mình chia thì nó đều dứt khoát không ăn và thường nói “tao ăn rồi”, mà thực ra nhà nó có gì đâu mà “ăn rồi”, cố ép thì nó nói “tao về nhà chút đã chốc nữa lại chơi nhé”, thì ra mẹ nó dặn nó đến nhà ai gặp lúc người ta ăn gì mà có cho thì nhớ phải từ chối mà về, để giữ thể diện cho mẹ.

Mỗi khi Tết đến bọn trẻ thường được bố mẹ mua cho quần áo mới, Têt Mậu Tuất (1958) mình được ba mua cho cái áo mới màu xanh trứng sáo đẹp lắm, vội mặc vào xúng xính ra khoe thằng Lập một tý rồi cởi ra cất đi để dành sáng mùng 1 Tết mới mặc, sáng 29 tết thấy thằng Lập thập thò ngoài cổng gọi mình, mình chạy ra thì nó khoe tao cũng có quần mới đây này, thì ra cả đêm qua mẹ và chị Thành nó thức để sửa cái quần cũ của bố nó cho nó mặc tết, cái quần của người lớn chữa cho trẻ con mặc, nhìn cái đũng nó chảy xuống tận kheo chân trông buồn cười lắm, nhưng nó tỏ ra rất hài lòng và mãn nguyện, cho nên mình cũng phải cố khen “mày mặc vừa và đẹp quá” mặc dù trước đấy mình lấy cái quần cũ của mình (nhưng vẫn còn tốt) đưa cho nó thì nó nhất quyết không nhận.

Thú vị nhất là khoảng đêm 28, 29 mỗi nhà khi ấy đều gói và luộc bánh chưng hoặc hai ba nhà chung nhau luộc một nồi,  tất nhiên bánh của nhà nào có dấu riêng của nhà đó (4 lạt, 6 lạt hay cặp đôi, cặp ba…) bọn trẻ con chúng mình chỉ ngong ngóng chờ người lớn gói đến cái bánh cuối cùng mà còn thừa ít gạo, đỗ nếu còn thịt thì quá tốt để gói cho cái bánh chưng gio (là bánh chưng gói vét, nho nhỏ để cho trẻ con xách tòng teng đi chơi 3 ngày Tết). May sao năm ấy, chú Hưng mình được nghỉ phép về ăn têt, chú ưu ái gói cho mình hẳn hai cái bánh chưng gio, mình sang khoe với thằng Lập là năm nay tao có 2 cái bánh chưng gio cơ, rồi hỏi “nhà mày gói bánh chưa, mày có đựơc cái bánh gio nào không?” nó bảo năm nay nhà nó không gói bánh mà bên bác họ nó gói rồi luộc luôn hộ một thể, mẹ nó hứa với nó năm nay thế nào nó cũng có bánh chưng gio. Suôt đêm 28 tết, mình cứ ngóng bên nồi bánh chưng để chờ cặp bánh chưng gio của mình chín trước và đương nhiên là được vớt ra trước, chờ mãi rồi cũng đến lúc bánh được vớt ra, chú Hưng còn cẩn thận lấy lá dong tươi gói lại cho mình hai cái bánh bằng lạt nhuộm phẩm đỏ trông rất đẹp mắt.

Chiều 29 thấy thằng Lập mặt rất tươi, hớn hở tay xách tòng teng cái bánh chưng gio sang khoe mình, mình liền nhờ chú Hưng gói lá dong tươi hộ nó cho giống của mình (dù sao hai đứa chơi thân với nhau thì phải có bánh chưng giống nhau chứ)

Lúc chờ chú Hưng bảo nó sang nhà bà Hoạt xin cái lạt đỏ mình tò mò lấy móng tay xé nhẹ cái bánh của nó ra xem thì trời ơi không tin nổi, cái bánh chưng gio của nó bên trong lại là cơm, lúc ấy rất nhanh trí mình bèn tháo cái lạt nhuộm phẩm và lá dong tươi ở một trong hai cái bánh của mình ra dấu đi để chờ nó xin lạt về nhờ chú Hưng gói lại, thế rồi đâu cũng vào đấy nó cũng có một cái bánh chưng gio nghiêm chỉnh gói lá dong tươi, lạt đỏ như mình, hai thằng chạy đi khoe khắp nơi. Tối hôm ấy mình mở cái bánh của nó ra xem thì ra nó được gói bằng cơm, nhân là khoai lang bở tơi…

Mùa hè năm 1963, một hôm thằng Lập mò lên nhà mình, nó rủ tao với mày ra công viên vớt thủy trần rồi tao cho mày xem cái này hay lắm, ra đến công viên chưa kịp vớt thủy trần nó đã lôi mình vào bụi cây. Mắt trước mắt sau không thấy ai, nó liền tụt cái quần đùi xuống rồi khoe: “  Xem này, d… tao mọc lông rồi đây này”, mình nhìn kỹ thì thấy mấy cọng lông tơ lún phún, cái dài nhất khoảng gần 1 cm, rồi mình lại kéo quần mình xuống vạch vạch, tìm tìm mãi mà chẳng có sợi lông tơ nào cả, mình bảo: “ cho tao xem lại cái” rồi lấy ngón cái và ngón trỏ vuốt vuốt mấy cọng lông tơ của nó mà thấy phát thèm, cộng thêm một chút gì đấy ngưỡng mộ nữa. (chi tiết này kể ra để mọi người biết rằng mình với thằng Lập thân nhau đến đâu).

Thế rồi thay đổi chỗ ở, rồi chiến tranh phá hoại, rồi sơ tán mỗi đứa mỗi nơi… đến 1971 mình tiễn thằng Lập đi bộ đội, nó viết đơn xung phong đi bộ đội 2 lần (bằng máu) mới được đi, vì nó là con một. Cái hôm nó được về phép trước khi lên đường đi B, hai đứa gặp nhau. Mình nhớ mãi câu nó nói với mình: “ Trí ơi, cái bánh chưng gio, tao sẽ nhớ nó suôt cả cuộc đời”. Năm sau mình cũng vào Nam, nhưng mình may mắn hơn nhiều, bởi cho đến tận bây giờ mình vẫn còn ngồi đây để nhớ về nó, nhớ về chuyện cái bánh chưng gio ngày nào, còn nó thì không biết giờ này đã có chỗ yên nghỉ cố định ở nghĩa trang nào chưa hay vẫn vất vưởng trên trời? ( khổ thân nó cho đến bây giờ vần chưa tìm được phần mộ ở đâu).

 

(1) Một Truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Quang Lập

06/02/2013 Posted by | Truyện ngắn hay | , | 10 phản hồi

Phụ nữ có nhất thiết phải lấy chồng???

_Nguyễn Hoàng Ánh, từ Hà Nội

Từ nhỏ, mình đã được dạy dỗ là con gái phải thế này thế kia… thì mới lấy được chồng! Vì mình chả bao giờ đạt những tiêu chuẩn ấy nên đã lớn lên trong nỗi lo thường trực là sẽ “ế”, từ lúc ấy là kinh khủng nhất đối với con gái! Nhưng sau này mình mới phát hiện ra là đấy cũng là lo ngại thường trực của các cô gái khác! Tự nhiên, mình nhìn con trai một cách “kính nể” vì họ oai thế nào mới được lựa chọn mình!

Khi đã làm quen với một cơ số con trai, mình mới phát hiện ra là họ cũng chả có gì đáng phải “thần tượng” đến thế, nếu không muốn nói là chính họ cũng chả biết họ muốn gì vì họ chưa bao giờ được dạy về cách làm chồng, trong khi con gái được học từ nhỏ! Hơn nữa, việc lấy chồng chả có gì đáng mơ ước đến thế và thật bất công khi việc con gái lấy chồng được coi như may mắn, ân huệ còn việc con trai lấy vợ lại như mất mát, hy sinh vậy!

 Đến khi có con gái, mình lại càng thấy vô lý khi đứa con mình nâng niu như báu vật, vất vả quên mình nuôi nó lớn lên, đến lúc bắt đầu “thu hồi vốn đầu tư” thì lại vội vàng đuổi nó đi cho người khác! Nhìn những ông bố bà mẹ rất nâng niu con ở nhà, nhưng đến khi nó 26-27 tuổi là sẵn sàng giúi nó vào tay bất kỳ thằng đàn ông vô học, nát rượu nào, miễn là nó có chồng, thấy rất vô lý! Nhớ đến câu của George Sand phát biểu từ thế kỷ 19: “Chúng ta nuôi dạy con gái như các vị nữ thánh để rồi bán nó đi như nô lệ”, đến giờ vẫn đúng mà chua xót! Khổ nỗi nữ giới VN, dù được học hành, thông minh sáng láng đến đâu, vẫn “bị lập trình” là phải có 1 tấm chồng, nên tình trạng vô lý đó mãi vẫn không được cải thiện! Nhìn tỷ lệ kết hôn thấp của phụ nữ Nhật, Hàn Quốc và Trung Quốc, xin có vài ý kiến sau:

 1. Phải bỏ ngay ý tưởng phụ nữ cần kết hôn sớm, nam giới thì bao giờ cũng được đi! Phụ nữ sống 1 mình rất tốt vì tự nấu ăn, chăm sóc nhà cửa được, trong khi nam giới thì không! Phụ nữ rất dễ tìm người giúp mình sinh con, nam giới không thể! Thời buổi này phụ nữ tự chủ về kinh tế rất nhiều. Mình có cô SV cũ học TS ở nước ngoài, bà mẹ bảo: nếu con k thích lấy chồng thì cứ sinh một đứa con, mẹ nuôi cho rồi đi đâu thì đi! Bà ngoại bao giờ cũng là đồ xịn mà! Tất nhiên tìm được người tâm đầu ý hợp kết hôn là tốt nhất nhưng nếu không thì cũng k nên ép mình! Nâng cao lòng tự trọng sẽ làm phụ nữ có giá và tìm được bạn đời biết tôn trọng mình hơn!

 2. Hãy biết trân trọng bản thân, self enjoy để tránh tình trạng chăm chăm kiếm một ông chồng! Đời vui mà, fashion, music, bạn bè… có biết bao nhiêu thú vui! Hãy biết yêu mình! Đừng vì sức ép của gia đình, xã hội mà lao vào một cuộc hôn nhân bất hạnh! Thời buổi này phụ nữ độc lập tài chính có thể có bạn trai, có con mà vẫn được coi trọng. Hãy kết hôn nếu bạn tin là sẽ hạnh phúc, nếu k đừng ép bản thân! Ngược lại là bạn đã làm khổ ít nhất 3 người: bạn, chồng bạn, con bạn, chưa kể họ hàng bố mẹ hai bên!

 3. Xã hội phải bỏ chuyện kỳ thị người độc thân, nhất là trong gia đình! Rất nhiều người phụ nữ chấp nhận hôn nhân không hạnh phúc chỉ để tránh câu hỏi: “Sao chưa lập gia đình?” Hãy nghĩ người độc thân không phải là hàng ế mà là hàng xa xỉ, không phải ai cũng đủ khả năng có được!

 4. Tuy nhiên, nếu bạn muốn lên thiên đường thì dù sao cũng vẫn nên lập gia đình! Vì như Socrates đã nói: Nếu gặp được 1 người bạn đời tốt, bạn sẽ có Thiên đường ngay khi còn sống! Nếu gặp phải người bạn đời xấu, chắc chắn khi chết bạn sẽ được lên Thiên đàng!

 

PS: Rất cám ơn mọi người đã hưởng ứng! Có điều lưu ý là sống độc thân khó hơn nhiều so với lấy chồng vì không phải ai cũng có khả năng sống độc lập, nhất là khi lại đi ngược lại trào lưu xã hội! Chính vì vậy, sống độc thân là hàng xa xỉ, không phải ai cũng đủ khả năng làm được. Bạn có đủ khả năng làm người tự do không?

 

08/01/2013 Posted by | Cuộc sống quanh tôi | 15 phản hồi

Mẹ ơi!

img484

(Bài post lại, viết ngày 7/9/2007)

Đứa em gái ở Hà nội vào chơi, mang cho tôi món quà của Mẹ. Đó là những con nhộng đã được Mẹ rang sẵn với là chanh. Mẹ còn bỏ thêm một ít lá chanh đã thái sẵn nhỏ, để khi nào tôi rang nhộng lại sẽ bỏ lá chanh vào. Tôi vừa ăn vừa nghĩ đến Mẹ. Thực ra ngày nhỏ tôi và Mẹ không hợp tính nhau lắm. Tôi ít tâm sự với Mẹ những suy nghĩ riêng của mình, nhưng trong ký ức của tôi vẫn còn in đậm những viêc làm mà Mẹ đã từng làm cho tôi.

 

Tôi còn nhớ Mẹ dẫn tôi đi học ngày đầu tiên đến trường. Cái ngày ấy với tôi cũng hồi hộp lắm. Khi được giới thiệu với cô giáo là tôi hoà nhập với các bạn trong lớp ngay. Tôi háo hức trước một môi trường mới nhiều mới lạ. Khi tôi lên chín tuổi, Mẹ là người làm riêng cho tôi 1 cuốn sổ tay, trong đó mẹ đã chép sẵn cho tôi những bài hát mà tôi ưa thích như “Chú ếch con”, “Những cô gái đồng bằng sông cửu long”…, rồi tự tay Mẹ lấy giấy than để can những hình hoa văn đẹp vào cuốn sổ cho tôi nữa. Mẹ biết tôi yêu ca hát từ nhỏ mà. Tôi yêu thích cuốn sổ ấy lắm, lúc nào cũng mang theo trong cặp sách, và thỉng thoảng trong giờ giải lao, tôi lại mở cuốn sổ ấy ra ngồi lẩm nhẩm đọc và hát thầm trong đầu. Chính vì vậy tôi thuộc nhiều bài hát và có thể tự tin đứng trước lớp để dạy lại các bạn những bài hát mà Mẹ đã dạy tôi.

 

Mẹ tôi thỉng thoảng đi làm ca đêm. Thời gian từ 2 giờ chiều đến 10 giờ đêm. Có những hôm mẹ nằm nghỉ trưa được chút rồi dậy chuẩn bị đi làm. Trước khi đi Mẹ còn chẻ một ít cọng rau muống đặt vào đĩa đồ chơi cho tôi, để chiều tôi ngủ dậy còn có đồ để chơi đồ hàng. Mẹ sợ tôi bị đứt tay nếu nghịch dao. Trong giai đoạn khó khăn của thời kỳ bao cấp, mẹ tôi luôn luôn biết cách chế biến những món ăn thật là ngon, lại vừa đủ với đồng lương ít ỏi. Tôi còn nhớ mẹ tôi làm món cá rô phi, kho lên cho vị mặn ngấm vào cá, rồi sau đó mẹ mang sang cơ quan để sấy cho khô. Mỗi lần ăn, Mẹ lấy cá khô ra rán lại. Ăn vào con cá vừa có vị thơm, đậm, lại dai và bùi trong miệng. Thấy chúng tôi ăn ngon lành là mẹ vui lắm. Còn tôi thì thầm tự hào về tài nấu nướng của Mẹ. Bây giờ khi đã làm mẹ, phải lo toan cuộc sống gia đình, tôi mới thấy được rằng Mẹ là người giải bài toán về kinh tế trong gia đình rất giỏi. Bận rộn với công việc như vậy nhưng vào buổi tối, Mẹ vẫn tranh thủ đan cho mấy chị em tôi và Ba những chiếc áo len để mặc mùa đông. Tôi mặc áo len Mẹ đan và luôn luôn nhận được lời khen trầm trồ từ cô giáo về cách phối mầu trên chiếc áo. Mẹ cũng tự tay cắt quần áo cho chúng tôi mặc. Sau này khi tôi lớn lên, những bộ quần áo mẹ cắt không còn hợp thời trang nữa, nhưng tôi tôi vẫn mặc những chiếc áo mẹ may cho để cho Mẹ vui lòng.

Mẹ đã dành tình yêu của mình cho chúng tôi qua những việc làm như thế. Đến bây giờ khi tôi đã lớn, đã có gia đình riêng, Mẹ vẫn muốn tự tay nấu những món mà tôi thích để gửi từ Hà Nội vào Sài Gòn cho tôi. Mẹ là hiện thân của người con gái Bắc Bộ, đảm đang chịu khó và đầy nghị lực.

Tôi đi làm dâu xứ xa. Cũng phải làm quen dần với cuộc sống mới. Tôi thường nghĩ lại và xót xa vì trước đây khi ở gần mẹ đã không chăm sóc được cho mẹ, chu đáo như mẹ lo cho tôi. Mỗi khi đầu óc quá căng thẳng, hoặc muốn cắt đứt những dòng suy nghĩ trong đầu, tôi vẫn có thói quen kêu lên hai tiếng MẸ ƠI thật to, để thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực lúc đó, để nghĩ đến một vấn đề khác thật nhanh!!. Con gái tôi nhiều lần hỏi tôi: Sao mẹ lại gọi Mẹ ơi? Tôi trả lời con gái: vì Mẹ nhớ Mẹ của Mẹ!.

16/12/2012 Posted by | Về tôi | 4 phản hồi

Chuyện con gái tôi (2)

Truyện ngắn của Khâu Hoa Đông – (Trung Quốc)

 

phần 2

Tất nhiên trước khi gần gũi nhau chúng tôi cũng phải có một khúc dạo đầu, cô ấy đãi tôi một chầu thịt kho. Nếu tôi hôm đó tôi được ăn những hai chầu thịt kho thì các bạn chẳng ai tin vì bữa đó quả thực Dương Lâm đã khiến tôi phải mê mẩn, đắm say ngụp lặn trong cơn sóng tình ái với những khoái lạc tưởng chừng như kéo dài đến bất tận.

Nhưng bữa đó tôi quên béng mất một việc, đáng lẽ tôi phải đi đón con gái tôi. Vì có hẹn với Dương Lâm nên tôi ghi lộn ngày sang ngày hôm sau. Kết quả là con gái tôi phải đi nhờ xe của “bố chồng tương lai” về nhà. Con bé có chìa khóa, nhưng khi tôi sực nhớ ra chuyện đón con thì đã muộn. Con bé tròn mắt nhìn cảnh tượng trớ trêu của chúng tôi: Dương Lâm thì quần áo xộc xệch, tôi thì trần như nhộng, xấu hổ không tài nào chịu được. Dương Lâm vội chỉnh đốn lại y phục, cô ấy cũng không ngờ lại bị con gái tôi bắt gặp trong một tình huống như thế nên cũng luống cuống không biết phải làm sao ?

“Chào cô Dương Lâm đi con”. Tôi cố làm ra vẻ thật tự nhiên

“Chào cô ạ”. Ánh mắt con bé lộ vẻ như bắt được hai tên gian phu dâm phụ. Đúng là cái con bé đáo để này.

Ba chúng tôi gượng gạo trò chuyện dăm ba câu. Sau đó Dương Lâm lấy cớ có việc phải đi. Suốt cả chiều hôm đó con bé không thèm ngó ngàng gì đến tôi.

“Ba, hồi nãy ba và cố ấy làm gì vây?” Bữa tối, con bé vừa ăn mì tôi nấu vừa trầm ngâm hồi lâu rồi mới hỏi tôi

Tôi lấy chai xì dầu xịt liên tục vào tô mì, “Chẳng làm gì cả, trước sau gì ba cũng phải có bạn gái. Con cũng có bạn trai mà, đúng không? ?”

Con gái tôi bỗng tròn xoe mắt, “Nhưng chúng con chẳng làm gì cả, con cũng mặc đồ tăm đi bơi với anh ấy, hoặc nắm tay nhau mà thôi. Anh ấy muốn hôn con cũng không cho. Còn ba với cô ấy cởi bỏ hết quần áo làm trò bậy bạ”

Bây giờ thì vấn đề nghiêm trọng rồi đây, tôi giả bộ nghiêm mặt: “Người lớn có thể làm như thế nếu cả hai cùng tự nguyện, nhưng trẻ con các con thì không được, nghe chưa ?”

Con bé rất sợ khi thấy tôi nói với nó bằng giọng nghiêm trang như thế, nó bỗng ngoan ngoãn, khúm núm đến thương: “Ba, con vẫn là con ba chứ”

Nghe con bé hỏi thế, tôi bỗng thấy mình cay cay, nói cho cùng thì tôi gà trống nuôi con, vất vả cực nhọc khó khăn thế nào tôi hiểu, “tất nhiên, tất nhiên, con vẫn là con của ba chứ sao”

“Thế ba cũng là của con phải không?” con gái tôi xúc động hỏi

“Tất nhiên ba còn thuộc về ai nữa, con gái yêu”

“Thì bởi vậy nên con không muốn ba thuộc về người nào khác nữa, ba không được qua lại với cái cô Dương Lâm kia nữa”. Con bé bây giờ mới bộc lộ hết những điều chứa chất trong lòng.

“Nhưng như thế không mâu thuẫn sao?” Tôi đánh đường vòng, định cứu vãn tình thế.

Con bé lao tới, “Ba là cả con. Nếu không con sẽ bỏ nhà ra đi cùng với anh chàng ngổ ngáo kia.” Nó ghen vì tôi có bạn gái. Nhưng tôi có ghen với bạn trai của nó không nhỉ?

Thực tế là tôi có ghen, quan hệ giữa tôi và Dương Lâm buộc phải “đóng băng”, lúc ấy lại đúng dịp con gái tôi được nghỉ hè, chẳng còn cách nào khác , ngày nào hai cha con cũng ở bên nhau. Nhưng tôi rất nhớ Dương Lâm, mà nàng thì cũng nhớ tôi, còn con bé tự nhiên thành kỳ đà cản mũi. Nhưng mà con gái tôi không thích thì tôi cũng khó lòng lấy làm vợ. Tôi rất đau khổ. Một hôm, đội bóng của thằng bé ngổ ngáo kia thi đấu với một trường gần đó, con gái kéo tôi đi xem.

Trên khán đài sân thể thao của trường, còn có rất nhiều phụ huynh đến cổ động. Cái ông “thông gia” tương lai làm nghề bán ngỗng quay cũng đến. Tôi không muốn gặp hắn cũng đành chịu vì ai bảo con tôi và con hắn học chung một trường. Thằng bé ngổ ngáo, mặt đầy tàn nhan đá vị trí tiền đạo, đá cũng hay ra phết, mỗi lần thằng bé dắt bóng lao lên phía trước, con gái tôi lại đứng bật dậy vừa nhảy vừa la hét “cố lên”, tự nhiên trong lòng tôi lúc ấy có đôi chút ganh tỵ. Tôi thầm trách con gái chẳng còn nhớ gì đến cha nó, nuôi nó lớn lên rồi là nó lại theo thằng chồng đi mất. Thằng bé ngổ ngáo vừa đá vào một trái, nó vênh váo hơn hở vẫy tay lên khán đài, vừa lúc ấy tiếng còi kết thúc trận đấu cũng vang lên, con gái chạy như bay xuống sân bóng, y như một con thỏ con, tôi thấy nó lau mồ hôi cho thằng nhỏ, lại còn cắn thằng nhỏ một cái. Tim tôi như bị dao cứa, phải, tim tôi như bị dao cứa.

Tôi thấy phải giải quyết ba mối quan hệ: tôi và Dương Lâm, tôi và con gái, và Dương Lâm với con gái tôi. Bây giờ, ba quan hệ này đang có vẻ lỏng lẻo. Vì con bé mà cả mấy tháng nay tôi không gặp Dương Lâm. Có thể thấy được chuyện này tác động đến cô ấy như thế nào, khi cô ấy hiện hình trên tivi, thần sắc không còn được tươi tắn như trước nữa, có một lần còn làm cháy cả một món. Còn tôi và con gái thì tình hình cũng khá phức tạp. Tôi có Dương Lâm, nó có thằng nhóc kia. Từ trong thâm tâm chúng tôi vừa muốn chiếm hữu vừa không muốn chấp nhận Dương Lâm và thằng nhỏ kia. Còn Dương Lâm và con gái tôi, hai người dường như không đội trời chung. Sống trong ba mối quan hệ như thế quả thực tôi thấy hết sức phức tạp, rối ren.

Nhưng trước hết phải củng cố mối quan hệ của hai cha con. Quan hệ giữa hai chúng tôi là hạt nhân của mọi loại quan hệ phức tạp khác. Tôi không thể để mất nó. Huống hồ con bé đang ở, hay nói đúng hơn sắp bước vào tuổi dậy thì với bao cám dỗ, tôi nhất định phải cùng con bé vượt qua chặng đường nguy hiểm, đáng sợ này. Nhớ khi tôi cùng ở vào độ tuổi như con bé, tôi cũng suýt nữa không vượt qua được những cám dỗ, chút xíu nữa thì thành người bỏ đi. Tôi rất để ý đến sự phát triển quan hệ của con bé và bạn trai nó. Môi trường học hành, sinh hoạt ở trường tư thục này không tốt, do phụ huynh học sinh có tiền nên bọn nhỏ rất đua đòi, chơi sang. Cứ đến dịp lễ tết, sinh nhật là chúng toàn tặng cho nhau những mòn quà sang trọng, đắt tiền, còn tặng cả tiền nữa. Bởi vậy hai năm nay, lễ tết, sinh nhật là con gái tôi nhận không biết bao nhiêu là quà chất đầy cả tủ, tôi thường hay trêu con gái tôi: “con à, hôm qua ba thấy trên tivi người ta xét xử quan tham ở Giang Tây, tiền hối lộ mà ông ta nhận chắc cũng chẳng thể bằng được con. Con mà làm quan chắc bị bắt từ lâu rồi”.

“Nhưng con biết làm sao bây giờ, tặng qua tặng lại, nhất là mấy thằng thích con, tụi nó tặng, con biết làm sao?” Con tôi nói cái lý do đó cũng đúng. Đó chính là những rắc rối bạn sẽ gặp khi bạn có một cô con gái xinh xắn, dễ thương

Con bé nhà tôi không cho tôi qua lại với Dương Lâm. Đã mấy tuần nay không gặp cô ấy, một hôm cô ấy gọi điện cho tôi:

–         Em thấy hay là chúng ta thôi đi

–         Tại sao?

–         Vì anh có một cô con gái cưng

–         Nhưng rồi nó sẽ lớn, lấy chồng, rồi cũng theo người ta bay đi mất ấy mà

–         Thế thì anh nên tìm cho con bé một người mẹ mà nó thích, chứ nó không thích em

–         Không, nó thích em. Chẳng qua vì nó ghen vì chúng ta quá thân mật, đó là vì ghen và muốn ba là của nó ấy mà.

–         Nhưng anh nghe theo nó còn gì.

–         Nghe nó hồi nào

–         Anh bỏ rơi em

–         Đâu có (tôi nói dối), có điều mấy bữa nay anh bận quá

–         Em không muốn gặp anh nữa. (Cô ấy nói nghe chừng rất kiên quyết).

–         Nếu vậy hay là thỉng thoảng mình gặp nhau rồi ra khách sạn vậy. (Tôi bỗng nhiên như vớ được cái phao cứu sinh, cố gắng níu kéo). Mỗi tuần mình gặp nhau một lần được không?

–         Anh đừng có mơ (cô ấy lạnh lùng cúp máy).

Nếu anh gặp được một người đàn bà đúng nghĩa nhưng rồi anh để vuột mất cô ấy, thì khỏi nói anh sẽ đau khổ và day dứt đến chừng nào. Sau khi chấm dứt quan hệ với Dương Lâm, tôi rơi vào một trạng thái hết sức khủng hoảng, hụt hẫng, chán chường. Nếu anh ly hôn anh sẽ thấy mình mất mát khủng khiếp. Đó là cảm giác còn nặng nề hơn cả cảm giác mất người thân, tàn phế, chán chường, buồn bực… tất tần tật thứ ấy trộn lại. Tôi có một người bạn, tám năm sau khi ly dị vợ bỗng treo cổ tự sát. Có lẽ anh ấy luôn phải sống trong cảm giác này quá lâu. Đó là trạng thái hết sức ảm đạm, anh sẽ chẳng thấy hào hứng với bất cứ chuyện gì. Cảm giác ấy thật đáng sợ, đã thế tôi lại mất Dương Lâm, thành thử ra tôi luôn trong trạng thái buồn bã, âu sầu mà trước nay tôi chưa bao giờ như thế.

(còn nữa), phần 3 tôi ko tìm thấy trong trang yahoo, chắc phải dành thời gian gõ lại

16/12/2012 Posted by | Truyện ngắn hay | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chuyện con gái tôi (1)

Truyện ngắn của Khâu Hoa Đông

Con gái tôi đã quen với cậu bạn trai, năm nay con bé mới 11 tuổi, học lớp sáu ở trường tư thục ngay gần khu chung cư

Chuyện này là có thật vì con bé trước nay vẫn xem tôi như bạn thân của nó, nên nó mới thổ lộ chuyện này với tôi

Con bé nói bạn trai nó học cùng lớp nhưng lớn hơn nó hai tuổi, nó nói chẳng phải ba cũng hơn mẹ hai tuổi đó sao? “con thấy anh ấy dễ thương, thế thôi”, con bé chớp chớp mắt nói, “anh ấy hư lắm, hư đến độ mức con lại thấy anh ấy hay hay, nên con mới thích anh ấy”. Ba, chẳng phải ba vẫn hay nói ngày xưa ba cũng là một cậu bé hay phá phách là gì ?

 

Có lẽ tôi chẳng thể biết được là con gái tôi đang yêu một người vì người đó giống ba nó. Hai vợ chồng tôi chia tay mấy năm, vì con bé muốn theo tôi nên tôi gửi con vào trường tư thục có ký túc xá gần nhà, trường này có đặc điểm là tiếp nhận đủ mọi hạng người, ý tôi nói là phụ huynh học sinh phần lớn là những người giàu có nhưng cách thức kiếm tiền của họ thì chẳng giống ai.

Chẳng hạn ban trai của con tôi, là một thằng bé mặt đầy tàn nhang, cha là người Quảng Đông, chuyên bán ngỗng quay, con gái tôi có hỏi ý kiến tôi: “Ba anh ấy bán ngỗng quay, ba thấy gia đình như thế có được không?”

Thực ra thì có phải gia đình trí thức hay không không quan trọng nên tôi nói một cách rất “khoan dung độ lượng”: “Ba bạn con bán ngỗng quay nhưng điều đó không có nghĩa là sau này bạn con cũng bán ngỗng quay”

Nghe tôi nói thế, con bé yên tâm. Tôi vốn rất cưng chiều con, nếu anh là người đàn ông đã ly hôn, mà anh lại có một cô con gái xinh như hoa, ngây thơ trong sáng thì làm sao mà không cưng chiều con gái được, cho dù nó mới tý tuổi đầu thế đã có bồ có bịch, anh vẫn sẽ cưng chiều con như cũ

Chuyện này nghe có vẻ hoang đường phải không?

Nhưng xã hội bây giờ nó thế, tôi cũng đành bó tay. Tôi nghe nói ngay cả ở mẫu giáo cũng có trẻ yêu say đắm búp bê, khỏi nói con tôi, nó đã học trung học rồi. Trong trường con gái tôi học, quan hệ nam sinh-nữ sinh có vẻ thoáng hơn các trường khác, thực ra tôi biết nó chưa hẳn đã có cảm tình tốt với anh chàng đó, chủ yếu là bị cuốn hút, một chú gà trống còn bé tý thế thì làm được trò trống gì?

Nhưng tôi vẫn muốn gặp thằng bé đó và cả ông người Quảng Đông bán ngỗng quay, “thông gia” tương lai của tôi nữa. Mỗi tuần tôi thường đến trường đón cháu về nhà nghỉ hai ngày cuối tuần, đến chiều tối chủ nhật lại chở cháu tới trường để cháu học tiếp.

“Bạn trai con quậy kinh khủng mà hư lắm ba ơi. Ba, mấy trò anh ấy quậy giống hệt như chuyện mẹ kể về ba hồi nhỏ vậy, nên con tôn thờ anh ấy lắm”, con vé vui vẻ nói với tôi, “anh ấy quậy đến nỗi thầy hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm lớp con cũng phải sợ luôn”.

Tôi giả bộ không hài lòng: “mẹ con chẳng bao giờ nói tốt về ba cả! Hồi nhỏ ba đâu có ở chung với mẹ đâu, hai mấy tuổi ba mới quen mẹ mà, lúc ấy mẹ con vẫn còn là một cô bé chanh chua, biệt hiệu của con lúc đó là gì con biết không? Là “khẩu pháo nhỏ” đấy

“Ba, ba mẹ bỏ nhau ai bỏ ai trước vậy?” con bé ngước mặt lên hỏi tôi

“chẳng ai bỏ ai trước cả. Mẹ con thì thích ồn ào, còn ba thì thích yên tĩnh, nên ba mẹ chia tay. Nè, bữa nào đến trường đón con, nhân tiện cho ba ngó thử coi ban trai con và cha cậu ấy, ông thông gia tương lai của ba ấy mà, được không?” Tôi nói lảng sang chuyện khác

Con bé rất vui. Thứ sáu tôi tới trường đón nó, trong bãi đỗ xe của trường đầy xe của các bậc cha mẹ đến đón con, có xe Ford, BMW… Chủ nhân của những chiếc xe này, tức là các bậc phụ huynh thì hệt như kẻ nô bộc cung cúc đứng bên xe đợi lũ nhỏ đang lần lượt bước qua cánh cửa nhỏ. Nhìn thấy xung quanh tôi có hàng tá phụ huynh kiên nhẫn đứng chờ bên hàng dãy xe, tôi ước chi mình nhỏ đi 30 tuổi, biến thành chàng hoàng tử hay nàng công chúa trở lại trường học.

Bỗng tôi thấy một thằng cha mặc một bộ đồ toàn màu trắng, trên đầu đội một cái mũ trắng, đứng cách tôi một cái xe, trông rất đặc biệt. Tôi thầm vái sao cho ông thông gia tương lai của mình không phải là thằng cha này, vì tôi ghét nhất là mấy thằng cha mặc bộ đồ trắng như thế.

Lúc ấy tôi cũng nhìn thấy con gái tôi từ trong cổng bước ra, tay nắm tay một thằng bé mà mới trông là biết ngay ngổ ngáo: mặt đầy tàn nhang trên đầu đội một cái mũ của dân chơi bóng chày có in hình thương hiệu công ty xe hơi, mặt có vẻ bất cần đời, mà hình như nó chẳng tha thiết gì chuyện nắm tay con gái tôi, nhìn cảnh tượng ấy tôi đã muốn nổi nóng. Nhưng điên nhất là khi thằng bé này cha nó, tôi mới phát hiện ra cái ông “thông gia” tương lai của mình lại là cái thằng cha mặc toàn thân màu trắng ấy.

“Ba”, con bé chạy ào tới, còn cha thằng bé thì đón con cung kính, khúm núm như thể người hầu đón hoàng đế, con gái nắm tay tôi kéo tới gặp ông “bố chồng tương lai” của nó

Cái thằng cha bán ngỗng quay này đúng là toàn thân màu trắng: mũ trắng, áo vest trắng, ca-ra-vát trắng, quần trắng, vớ trắng, giày trắng, ngay cả chiếc xe hắn đi cũng là vhiếc volvagen 2000 màu trắng. Hắn bắt tay tôi, chúng tôi nói chuyện bâng quơ vài câu:

“con gái anh xinh đấy chứ” hắn nhìn tôi với ánh mắt như thể tôi không phải là cha đẻ của con gái tôi, “cháu học có giỏi không?”

“Cực giỏi” tôi kiêu hãnh nói, “con anh học hành thế nào?”

Hắn lập tức giống hệt như quả bóng bị xịt hết hơi, hoặc giống con ngỗng bị vặt trụi hết lông: “thằng con trai tôi đứng thứ mấy từ dưới lên, tôi cũng đau hết cả đầu vì chuyện này”

Tôi nói ra điều rất thông cảm: “thôi để con gái tôi giúp con anh, nó chẳng phải là bạn của con anh sao?”. Nói xong tôi mỉm cười và cùng con gái lên xe. Trên xe, tôi phát hiện hai chân của ông thông gia tương lai bị vòng kiềng. Trông thật buồn cười. Con gái tôi nói: “ba, ba thấy hai cha con bạn ấy thế nào?”

“Bạn trai con là một thằng ngổ ngáo, còn bố cậu ta với cái kiểu ăn mặc trắng toát thế, ba cũng thấy ớn, trông buồn cười quá!”. Tôi vừa cười sảng khoái vừa nổ máy cho xe chạy ra khỏi bãi đỗ xe

 

Không chỉ con gái tôi có bạn trai, mà tôi cũng có bạn gái. Tôi quen cô ấy trong thư viện thủ đô, khi tôi đang uể oải tra cứu mấy tài liệu về tộc ăn thịt người trong lịch sử, khi ngẩng đầu lên thì nhìn thấy cô ấy

Cảm giác đầu tiên khi thấy nàng: Tuyệt vời, không thể chê vào đâu được. Nàng đứng đó, thân hình mảnh mai, mái tóc đen dài óng ả, thêm vào đó lại có nét kiêu hãnh rất đàn bà, đó đúng là mẫu người mà tôi thích. Nàng đang tra sách, tôi cứ thế nhìn chằm chặp vào nàng, bỏ mặc mấy cái tộc ăn thịt người sang một bên, rồi nàng mất hút sau dãy giá sách.

Đêm ấy tôi không thể nào chợp mắt được, thao thức nhớ nàng như những đàn ông đang yêu khác. Hôm sau, tôi lại đến thư viện, nhưng lần này chẳng mở 1 trang sách nào, khi thấy nàng, tôi cứ nhìn không hề chớp mắt

Sau đó, dường như phát hiện ra tôi đang nhìn trộm nàng, ngang bèn bước về phía tôi giận giữ nhìn thẳng vào mắt tôi, nói với tôi rành rọt từng chữ một: “Nếu anh còn nhìn thôi chằm chằm như thế, tôi sẽ đứng ngay trước mặt anh cho anh nhìn chán thì thôi!”. Thế là tôi bật cười. Và chuyện của chúng tôi bắt đầu từ đó.

Thực ra chuyện mà tôi và nàng làm quen với nhau thế nào như tôi vừa kể các bạn trên đây chỉ là xạo vì đó là chuyện tình của Bill Clinton và Hillary khi họ quen nhau ở trường đại học, Clinton đã nhìn Hillary như thế. Để cho câu chuyện thêm phần lãng mạng tôi mới thêu dệt như thế, chứ thực ra chúng tôi quen nhau rất bình thường. Bữa đó tôi đợi một người ở cổng một thương xá, bạn tôi giới thiệu cho tôi một cô vừa mới tốt nghiệp đại học. Tôi đợi chán đợi chê chẳng thấy ai tới, bỗng nhiên tôi thấy gần chỗ tôi đứng có một cô gái cũng đang đợi ai đó, trông có vẻ rất sốt ruột. Tôi chủ động bắt chuyện với cô ấy, mời cô ấy đi ăn hambơgơ. Chúng tôi quen nhau như thế

Cô ấy tên Dương Lâm, làm nghề tự do, bây giờ là người dẫn chương trình nâu ăn trên tivi, mỗi tuần hiện hình hai lần, mỗi lần làm một món mà chỉ cần nhìn thôi bạn cũng đủ chảy nước miếng. Sau khi quen nhau, tôi mới bắt đầu xem chương trình của cô ấy. Trên tivi, mọi động tác của cô ấy trong thật nhanh nhẹn, quay qua quay lại là xong một món, nhìn cô ấy tôi bỗng dưng mở tưởng đến một cuộc sống gia đình hạnh phúc, đầm ấm. Quan hệ của chúng tôi tiến triển rất nhanh. Cô ấy đã một lần ly dị, tôi cũng thế, chúng tôi chẳng cần tốn nhiều thời gian đã ân ái với nhau.

(còn tiếp)

16/12/2012 Posted by | Truyện ngắn hay | Bạn nghĩ gì về bài viết này?