Mua Thu Ha Noi

Đã mang lấy nghiệp vào thân Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

Cảm Thu

September 9, 2013 at 11:04pm

(Hồng Thanh Quang)

 

Ai mang buồn quyện vào Thu,

Sáng ra đã đặc sương mù khắp nơi…

Nhớ nào đã nhập hồn tôi,

Nhìn đâu cũng thấy nguyên đôi mắt huyền…

Biết rằng tốt nhất là quên,

Nhưng dưới vẫn đất và trên vẫn trời,

Phút giây ám ảnh suốt đời,

Một lời mà trọn kiếp người nợ nhau…

 

 

“Một mùa Thu lại đang đến… Thu đến làm ta cứ đến ký ức đã qua… “

09/09/2013 Posted by | Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thôi em

Thơ: Tạ Bá Hương

Thôi em phận cỏ phiêu bồng

đừng nói thêm nữa cho lòng anh đau  

thôi em chẳng phải của nhau

cân đong đo đếm nông sâu làm gì  

thôi em đừng có ướt mi

anh như cánh gió thiên di tháng ngày

thôi em đừng có hao gầy

hãy coi như chuyện của ngày không đâu  

 

giờ về buộc kín nỗi đau

xa em, anh với canh thâu thức cùng

19/05/2013 Posted by | Thơ | 4 phản hồi

Thư “Cha gửi con” và “Con gửi cha”

(sưu tầm)

Gửi con đang học tại Liên xô

Hôm nay cha viết thư này,
Gửi qua thằng bạn chỗ mày về chơi.
Cả nhà mừng lắm con ơi,
Thùng hàng mới nhận, bán lời lắm nghe
Niken đẩy được chục que,
Vòng bi thắng đậm hơn xe rất nhiều,
Điều hòa chẳng được bao nhiêu,
May nhờ trong ruột khá nhiều thuốc tây,
Biết không, mấy cuộn e-may,
Tính qua chí ít năm cây có thừa!
Xô tôn đã dặn đừng mua,
Tại sao mày cứ đóng bừa vào đây.
Thùng sau lưu ý thuốc tây,
Đồ nhôm nghỉ khoẻ chớ dây làm gì.
Lanh-cô, e-rich, am-pi,
Kháng sinh tổng hợp kiểu gì cũng chơi.
Got-den (1) xem kỹ con ơi,
Kẻo mà quá “đát” là đời đi tong!
Hóa chất có xoay được không ?
Cha đây đang có hợp đồng triệu đô
Hải quan con chớ có lo,
Thằng nhỡ cha đã cài kho Hải Phòng.
Còn như ở tuyến hàng không,
Cậu con soi máy khám trong Nội Bài.
Từ nay cho tới tháng Hai,
Chú ba đi Bỉ, dì hai đi Bồ,
Đều tờ-răng-dít Liên Xô
Thông tin giá cả báo cho kịp thời.
Đồng rúp thì mất giá rồi,
Lấy xanh mà tính lãi lời bảo cha,
Cần gì ghi thật rõ ra:
Đồng hồ, áo chấm hay là áo phông,
Áo thêu ở ngực con công,
Hay là xi-líp có bông hồng cài,
Áo da đểu, xuyến treo tai,
Nữ hoàng lộng lẫy con xài tiếp không ?
Bên ấy gái Cộng khá đông,
Theo cha nên đánh cả vòng tránh thai
Thể thao mác giả Ki-tai,
Hay mì chính Thái với đài Hồng Kông.
Bây giờ đang giữa mùa đông,
Con xem loại tất xù lông thế nào ?
Áo ren các kiểu ra sao,
Ki-mô-nô đã đi vào sử xanh.
Cá sấu một thủa tung hoành,
Te-pe nay đã trở thành thiên thu
Sự đời nghĩ cũng phù du,
Mốt này kiểu nọ tít mù cung mây.
Mới vừa như hổ bướm bay
Bướm vừa rã cánh, hổ quay về rừng.
Hươu kia khí thế bừng bừng
Nay đang ôm hận giữa rừng áo da
Mèo vừa mới ló sang Nga,
Chịu không thấu lạnh, vượt qua Po-lần.
Ào ào áo gió ra quân,
Hỏi xem sống được mấy tuần nữa đây ?
Xét xem thế sự ngày nay
Thị trường biến hóa đổi thay chóng đầu.
Đồ thật thì đắt, tiền đâu!
Mình buôn như thế bằng hầu người ta
Tiền dân Nga, đất dân Nga,
Theo cha đồ rởm vẫn là lời hơn.
Ngoài ra trong chuyện bán buôn,
Thị trường quyết định thiệt hơn rất dầy.
Hàng sang con chớ đổ ngay,
Đợi thời mà bán đến tay người dùng.
Liên bang rộng lớn vô cùng,
Sức trai con cứ vẫy vùng đôi chân.
Dè chừng với lũ công nhân
Tham gia “quân đội” nhân dân rất nhiều.
Ma-fia trấn lột đủ điều,
Quen nghề đạo chích từ nhiều năm naỵ
Ngang nhiên chiếm cứ sân bay,
Cướp hàng từ cửa sân bay vừa về,
Tránh voi thời chẳng xấu gì,
Lĩnh hàng chi chúng vài tì mà ra

Bây giờ kể chuyện bên ta
Tình hình nát bét như là hũ tương
Mấy lần hội nghị Trung Ương
Xem ra cũng chẳng có phương kế gì
Dân tình ca cẩm như ri
Kêu thì kêu vậy làm gì được nhau
Thằng giàu nó vẫn cứ giàu,
Kẻ nghèo vẫn kiếp ngựa trâu tôi đòi.
Bung ra nay đã hết thời,
Sức dân đã kiệt dẫu trời cũng thua
Trong Nam lục tỉnh mất mùa
Sơn la sau một trận mưa tan tành.
Trông vời mấy nước đàn anh,
Liên bang tận số cứu mình chẳng xong.
Cu ba một mớ bòng bong
Nga cúp viện trợ khó lòng đứng yên.
Báu gì ông bạn Triều-tiên
Vốn quen vay nợ quỵt tiền đồng minh.
Mấy nhà lãnh đạo Bắc kinh,
Thế cô đổi giận làm lành với ta
Mối tình hữu nghị Việt-Hoa,
Sau cơn cắt xé dần dà lên hương.
Nhân vì Hoa-Việt thông thương,
Hàng Tàu tràn ngập thị trường nước ta
Dân tình kiếm cớ qua Nga
Mượn danh đi học, thực là đi buôn!
Đào vàng sập cả núi non,
Nghe đâu đã đỡ lại còn khiếp hơn:
Quỳ Châu cùng cốc thâm sơn,
Ai đem hồng ngọc đến chôn xứ này ?
Nhiều thằng số đỏ vận may,
Đã ô-tô Nhật, lại xây nhà lầu,
Khối thằng bỏ xác rừng sâu,
Khối thằng ngã nước trọc đầu như sư!
Ông trời ăn ở khéo ư ?
Người ăn chẳng hết kẻ thừa đổ đi!
Trách trời cũng chẳng được gì,
Có thân ta “tự độ trì” mà thôi.
À, hôm chủ nhật vừa rồi
Mấy anh tổ lái vào chơi nhà mình.
Nghe đồn ở tận Bắc kinh
Năm đô một bịch to uỳnh nhân sâm,
Ở Nga trăm tám mươi đồng
Đem về Hà nội đếm không hết tiền
Bây giờ thời thế đảo điên,
Ông già bà lão phóng tiền ra mua
Năm nay thời tiết trái mùa
Bão to, lụt lớn, chiêm mùa trắng taỵ
Trời thì cao, đất thì dày,
Trung Ương đang hứa chuyển lay tình hình!

Nhân đây kể chuyện nhà mình
Để con được rõ tình hình con nghe:
Thằng hai đánh bạc, gá xe!
Thằng ba thì vẫn rượu chè liên miên
Thằng tư thì mới vượt biên,
Thằng năm tháng trước lại lên Hỏa lò!
Con sáu học dốt như bò,
Thi trượt tốt nghiệp vào lò mat-xa
Khoe rằng lương tháng triệu ba,
Ngoài ra còn khoản puốc-boa rất dày,
Hôm qua khóc với mẹ mày:
Mẹ ơi! Con mấy tháng này. .. mất kinh!
Khách hàng thì rất linh tinh,
Làm sao biết khối duyên tình của ai ?
Tao nghe đứng cả tóc mai,
Vội mời thầy thuốc phá thai tại nhà.
Tạ thầy mất chục đô la,
Mong thầy kín tiếng kẻo mà. .. về sau
Thầy thuốc nháy mắt gật đầu:
“Lần sau cô bị em hầu cô ngay”.

Nhân đây nói đến chuyện mày:
Nghe đâu cũng xứng là tay giang hồ!
Người yêu rải khắp Liên-xô
Và trong số đó chục cô có bầu!
Cha không trách khứ con đâu,
Đương trai cứ việc kẻo sau tiếc thầm.
Nhưng còn tính chuyện hôn nhân,
Lút-se (2) nên chỉ một lần mà thôi.
Phải suy tính kỹ con ơi,
Trong cơn hoan lạc ngừng lời trăm năm.
Thường khi chung gối, chung chăn,
Người thường dễ dãi đem thân hiến bừa.
Và rồi cha cũng có nghe
Con yêu cô bé cùng quê tỉnh mình.
Hẳn rằng a-ná (3) phải xinh,
Nên con mới phải nghiêng mình trao taỵ
Nghe cha ghi kỹ điều này:
Phải con ông cốp. .. xấu, gầy cũng yêu!
Ông cha cực khổ đã nhiều,
Sống xa Hà nội thiệt nhiều nghe con.
Núp mình dưới bóng ô tròn,
Tương lai xán lạn, lầu son đuề huề.
Hồ Gươm liễu rũ xum xuê,
Hàng Ngang, Hàng Bạc, Thụy Khuê, Tràng Tiền,
Đồng Xuân chợ họp liên miên,
Mùa nào thức nấy sẵn tiền dễ mua
Thăng Long đất cũ người xưa
Mình con tỉnh lẻ ai dưa mình vào.
Xa xôi tình cảm dạt dào
Bận gì thì cũng ghi vào lời cha:
Coi chừng với lũ gái Nga,
Kẻo mà lại dính Si-da có ngày!

Cha

P.S.:
À, quên tao hỏi điều này:
Chẳng hay sức khỏe của mày ra saỏ
Học năm thứ mấy trường nào ?
Phòng khi nhỡ có ai vào tao khoe
Dặn thêm đừng có mua xe,
Bây giờ lãi độ năm que là cùng,
Mà chỗ thì chiếm nửa thùng,
Khuân vác lại nặng phát khùng, phát điên.
Em mày vốn tính ngại phiền,
Mặc dù nó thích dây chuyền từ lâu,
Con chẳng dám xin anh đâu
Anh con lại bảo “Em đâu hay vòi”
Mẹ mày thì luống tuổi rồi
Đừng nên tặng thứ tân thời làm chi
Can-sô, se-pốt, xe-ghi, (4)
Nặng gam là được, cần gì hoa văn!

—————————
Chú thích:
1) Gốt-den (goden) = hạn
2) Lút-se (luts-se) = tốt hơn, tốt nhất
3) a-ná (ona) = cô ta, cô ấy
4) Can-sô (koltzo) = nhẫn
se-pốt (tzepotsca) = dây chuyền
xe-ghi (xer-ghi) = hoa tai
(Tất cả đều là tiếng Nga)

THƯ CON GỬI CHA

Hôm nay nhận được thư Cha
Gửi tay thằng bạn về nhà mới sang
Cầm bút con viết vội vàng
Thăm cha thăm mẹ họ hàng anh em. ..

Cha ơi cha nghĩ mà xem
Tiền con được mấy mà suy nghĩ nhiều?
Tiền con làm chẳng đủ tiêu
Nghìn rưởi một tháng có nhiều đâu cha

Tiền ăn ngàn mốt ngàn ba
Tiền uống, tiền hút thế là hết toi
Cha ơi thử tính mà coi
Tiền ăn không có thì đòi mua chi

Lốp đen lốp đỏ làm gì
Moay-ơ xích líp thôi thì đừng mang
Vải đen, len dạ bi vòng
Thôi cha đừng ước, đừng mong làm gì

Xe đạp nói đến làm chi
Nhà mình đường đất nghĩ gì xe hơi
Thuốc tây khó kiếm cha ơi
Máy khâu, giấy ảnh không hời lắm đâu

Cha nghe tin chắc lòng sầu
Nhưng con còn biết kiếm đâu ra tiền
Gái Tiệp thì đẹp như tiên
Tóc vàng, da trắng, mắt viền mi xanh

Nụ cười nghiêng nước nghiêng thành
Cầm lòng không được, con đành bước theo
Đói nghèo, thì mặc đói nghèo
Sang tây một chuyến phải theo đến cùng

Rượu tây nổi tiếng khắp vùng
Bia tây vang tiếng lẫy lừng thế gian
Khi vui mấy cốc, mấy can
Khi buồn mấy chén là tan hết sầu

Xin cha đừng có lo âu
Nhà mình liềm búa đã lâu rồi mà
Giai cấp vô sản phong ba
Ngày đêm vất vả, nhưng mà có ăn

Trong lúc cả nước khó khăn
Nhà mình giàu có thừa ăn sao đành
Lại thêm trộm cắp tinh ranh
Nó trộm, nó cướp lại thành tay không

Đã đành mất của, mất công
Lại thêm tính mạng cũng không an toàn
Ở nhà nóng nực vô vàn
Điện thì không có quạt bàn làm chi

Quạt mo tốt quá còn gì
Lúc cần có thể mang đi theo người
Tiện lợi thì lại gấp mười
Để ngồi cũng được, che người cũng xong

Mát thì lại đúng ước mong
Không sợ hỏng hóc bên trong bao giờ
Những khi nhà có khách mời
Mỗi người một chiếc, gió trời mát chung

À quên còn chuyện cuối cùng
Cha dặn là phải mua sâm, nhung vào
Nhưng họ có bán đâu nào
Cửa hàng không có thì đào đâu ra ?

Con cũng rất đỗi thương cha
Gửi cha, chai rượu để nhà uống chơi
Rượu này ngon lắm cha ơi
Uống vào một cốc là vơi hết sầu

Rượu này nổi tiếng châu Âu
Uống vào cốc nữa là đầu hết đau
Uống giờ, bổ mãi về sau
Còn hơn sâm của bọn Tàu cha ơi

Họ hàng thân thích đến chơi
Mỗi người một chén nhớ mời nghe cha
Cho thêm vui cửa, vui nhà
Lại thêm tình nghĩa mặn mà anh em

Thương mẹ đói khổ khát thèm
Lấy quần bò cũ con đem may liền
May áo biếu mẹ trước tiên
Con may cái nữa cho liền các em

Đấy cha thử tính mà xem
Tiết kiệm từng tí con đem về nhà
Nghĩ thì cũng thực xót xa
Nhưng tiền không có biết là làm sao

Ở nhà cơ cực, lao đao
Bên tây con cũng có nào sướng đâu
Thôi con dừng bút thư đầu
Để còn cho kịp làm thêm buổi chiều

Thư sau con sẽ nói nhiều
Phân tích cụ thể khỏi phiền lòng cha
Đừng mong quà cáp phiền hà
Đời đời bền vững ấy là bản năng

Hàng hoá mấy thư lăng nhăng
Người ta đánh giá mà tăng thêm phiền
Ở nhà ruộng khoán xã viên
Nhận thêm mấy mẫu có liền thóc ngay

Thôi cha cố gắng cuốc cầy
Nhà mình giàu có ai hay đâu mà.

Con

13/03/2013 Posted by | Thơ | , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Không đề

(bài thơ sưu tầm trên trang Mạng xã hội văn học – face book)

Biết trái tim chẳng có tội gì đâu
Khi anh không thể yêu em hơn nữa
Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ
Vẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ…

Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa
Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy
Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy
Em bồi hồi,em vội vã,em yêu…

Hãy tha thứ nghe anh có biết bao điều
Em không thể và chúng mình… không thể
Sao hôm _Sao mai cách xa đến thế
Câu thơ này có tới được cùng anh

Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh
Em mãi yêu anh một tình yêu …không thể
Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ
Em bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu!

(ngày mưa 6/5/2012)

 

Em nhớ anh thật nhiều

 

 

06/05/2012 Posted by | Thơ | 33 phản hồi

Rối nước

(Chép lại theo trí nhớ, không nhớ tên tác giả)

                               (Rối với Bù nhìn cũng giống nhau thôi)

Anh đẽo tâm hồn thành con rối để yêu em

Anh hóa gỗ, hóa dây, hóa dại khờ ngũ sắc

Tuồng tích ấy chú rối mình đủ khóc

Cần chi trò, em giật giật dây thêm

Anh rối nước muốn lên bờ làm rối cạn

Em đi xa, ao nước bỗng dưng đầy

Bốn phía chẳng ai thương mà đến cứu

Vui nỗi gì, khán giả vỗ ran tay!

23/4/2012


23/04/2012 Posted by | Thơ | | 13 phản hồi

Nói với anh

Sáng tác: Thanh Thảo

Sài gòn đang mưa, ảnh hưởng của cơn bão số 1. Thôi mình đành ở nhà dở cuốn thơ chép từ thời sinh viên ra đọc vậy…

Bão số 1 ngày 1/4/2012

Thì anh cứ đa mang đi

Giữa hai ta có còn gì nữa đâu

Ngày anh rũ áo bên cầu 

(Anh qua sông – sợ chờ lâu đắm đò)

Em về mắt ướt âu lo

Thương anh quá, lại thương cho phận mình

Buộc lòng vào một chữ tình

Vẫn ảo ảnh một bóng hình chơi vơi

Em về nhặt lá trầu rơi

Nhạt lòng bởi vẫn thiếu vôi nhà người

Trách anh như cánh chim trời

Đam mê những chốn xa vời lòng tin!

Dại khờ em vẫn là em

Chỉ thương cho một cánh chim lạc bầy

Cánh kia dẫu có dạn dày

Chắc gì lòng đã tải đầy khôn ngoan

Mái nhà em bão có tan?

Mưa đền cây có thôi tràn mi em?

 

Ngày mai giọt nắng đầu tiên

Còn xao động khoảng trời chìm vô tư?

01/04/2012 Posted by | Thơ | 5 phản hồi

Nước mắt nàng Monalisa

Người dịch: Trang Hạ (copy từ blog của Trang Hạ)

1. Giữa thành phố lãng mạn nước Ý em nhìn thấy nước mắt Mona Lisa

Em nói sao tuyệt vời quá, chuyến du lịch này đã giúp em vượt qua nỗi buồn đau tình yêu

Em thấy đã yêu quá khổ sở, cảm ơn tôi đã nghe em tâm sự, nghe em khóc lóc dịu dàng.

2. Còn trong giấc mơ của tôi, tôi từng kiêu hãnh vì từng yêu em

Mà em không hề hay biết, tôi mong được thành phần quan trọng giữa tim em giữa đời em

Em vẫn tìm một người nào đó yêu em, còn những gì tôi dành cho em chỉ mang lại cho tôi khổ sở, tôi tự cười nhạo mình.

ĐK: Mona Lisa nàng là ai? Nàng phải chăng cũng từng vì yêu mà trầm luân giữa sai và đúng?

Vì sao nàng chỉ dành cho tôi những giọt nước mắt thất tình, nhưng lại đem tình yêu dâng tặng cho kẻ khác chà đạp

Mona Lisa nàng là ai? Phải chăng nàng cũng từng vì yêu mà kiếm tìm mong mỏi

Nụ cười nàng bí ẩn thế, xinh đẹp thế, hay bởi nàng đã trải qua trăm sông ngàn núi

Mới hiểu được rằng, người yêu nàng thật lòng sẽ không bao giờ để nàng phải rơi nước mắt?

19/02/2012 Posted by | Thơ | , | 3 phản hồi

Tưởng tượng

Thơ: Đỗ Trung Quân

Mình vốn rất hay tưởng tượng từ, thuở nhỏ đã thế. Sự tưởng tượng của mình chắc ở mức nhiều hơn người thường. Hôm nay đọc bài thơ của Kwan, thấy anh cũng tưởng tượng giống mình quá. Thường là hơi tiêu cực (mình cho là như thế). Ừ thì cứ tưởng tượng bớt đi, nếu thực tế tương lai tốt hơn thì vui, còn buồn hơn thì coi như mình đã chuẩn bị tư tưởng rồi.

Kwan mở mắt ra còn hét lên: “tất cả chỉ là tưởng tượng”, nhưng những hình ảnh bài thơ này, với mình dường như không phải tưởng tượng

Hãy tưởng tượng…

Sớm mai thức dậy chỉ còn lại một mình

Những thân quen chẳng còn ai cả

Chùm hoa mua về không cho ai

Nằm buồn thiu trong túi áo

Hãy tưởng tượng…

Chiều cuối năm chỉ có một mình

Cùng lá rụng

Con đường hun hút buồn tênh

Nghe bài hát quen không có ai để nhìn nhau gật đầu

Ly cà phê lơ đãng

Quên bỏ đường

Cái đắng không ở trên môi

Cái đắng trong nỗi niềm không bày tỏ được

Hãy tưởng tượng…

Chân quen nỗi buồn về thăm

Ngõ quen chỉ còn là ngõ cũ

Núm chuông nhỏ ngủ yên trên cửa

Không còn dấu tay người

Hãy tưởng tượng một ngày

Ngước mặt nhìn trời gặp một chuyến bay

Những chuyến bay chở sự sum họp của người này

Nhưng chia li của người khác

Lòng không dưng sợ hãi cả bầu trời

Hãy tưởng tượng…

Chiếc ghế quen ngồi

Căn phòng quen đến

Có một ngày người quen thôi đến

Bui thời gian thầm lặng

Hơn cả nỗi lặng thầm

Hãy tưởng tượng đi thôi

Ngày đã cuối năm

Trời đã cuối năm

Gió đã cuối năm

Ngõ đã chớm mùa xuân

Giậu đã chớm vàng hoa cúc

Hãy tưởng tượng đi thôi

Thời gian đã hết

Em sẽ thấy niềm vui của anh

Niềm vui có thể làm ta hét lên

Có thể làm khóc được

Khi mở mắt ra – mọi điều tưởng tượng

Tất cả đều chỉ là tưởng tượng

Thế thôi…

Đêm cuối năm, đọc bài này của anh Kwan mà rưng rưng, dù cuối bài thơ anh viết: “tất cả đều chỉ là tưởng tượng, thế thôi”.

17/02/2012 Posted by | Thơ, Về tôi | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thương nhớ Hoa Đào

Thơ: Đỗ Trung Quân

Tháng Chạp 1989

Sài gòn không mưa bụi

Mùa đông hay mùa xuân

Phố dài lên áo ấm

Khói lên chiều cuối năm

Cành lan nào năm ngoái

Em gửi trước sân nhà

Lạnh rồi – hoa chớm nụ

Em có về thăm ta?

Em có về phơi áo

Dây mướp đỏ hoa vàng

Em có về gội tóc

Giếng ta còn xanh trong

Em có về mở cổng

Gom lá cũ trong vườn

Kịp cùng ta đốt lửa

Hong tay vào khói sương

Em có về – tiếng guốc

(Dù đã quên lâu rồi)

Khuya ngoài thềm gọi nhé

Với riêng lòng ta thôi

Em hiểu lòng ta với

Còn thương nhớ hoa đào

Em hãy về – áo đỏ

Như Nguyên đán hôm nào

Sài Gòn không mưa bụi

Mùa đông hay mùa xuân

Em có là chim sẻ

Tha mây về cuối năm?

http://motsach.info/poem.php?poem=thuong_nho_hoa_dao__do_trung_quan

19/01/2012 Posted by | Thơ | , | 4 phản hồi

Thầm lặng một vầng trăng

–          Hồ Thụy Mỹ Hạnh-

Mùa thu ơi! Thầm lặng một vầng trăng
Đêm nay lạnh rét run từng chiếc lá
Chia tay nhau ta trở thành người lạ
Em nhớ anh vì gió những buổi chiều

Em nhớ anh có thể vì tình yêu
Hay có thể vì ngày xưa quá đẹp
Chia tay nhau cửa vào tim đã khép
Cung đàn năm xưa ai làm lỗi nhịp rồi

Tiếp tục đọc

11/09/2011 Posted by | Thơ | 43 phản hồi