Mua Thu Ha Noi

Đã mang lấy nghiệp vào thân Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

Khoảnh khắc ngọt ngào (1)

Mình thích cách anh ta tự thuật. Theo lời giới thiệu thì đây là chuyện có thật. Không cần biết độ xác thực của nó là bao nhiêu, mình nghĩ đây là một câu chuyện đẹp. Vậy là mình bắt tay vào dịch (dù hổng biết có ai khác đã dịch hay chưa… hì hì).

Hoàng Uyên Đinh

Tôi gặp cô ấy trên net. Bằng cách nào à? Không nhớ nữa. Có vẻ như một “học thuyết nho nhỏ” mà tôi từng phát ngôn công khai trên thế giới ảo đã khiến cô ấy chú ý.

Học thuyết ấy thế này.

“Nếu tôi có một triệu đô la, tôi sẽ mua một ngôi nhà. Tôi có một triệu không? Không. Vì vậy mà tôi hiện không có nhà.”

“Nếu tôi có cánh, tôi sẽ bay được. Tôi có cánh không? Không. Vì vậy mà tôi không bao giờ bay được.”

“Nếu nước biển ở Thái Bình Dương được hút cạn, chúng cũng không thể dập tắt nổi đốm lửa tình yêu của đôi ta. Nhưng nước biển ở Thái Bình Dương có thể hút cạn không? Không. Vì vậy mà tôi không yêu em.”

Tôi đấy. Loại người lý luận bằng khoa học thực tiễn. Đầu tiên, bạn phải đưa ra một giả thiết, rồi bạn gắn vào đó một kết luận phù hợp. Nếu những đề xuất trong giả thuyết không đủ tính thuyết phục thì mọi thứ còn lại chỉ là vớ vẩn. Tôi nghĩ mọi người vẫn dựa vào kiểu phát ngôn ấy và gọi tôi là loại người “không lãng mạn”

Nhưng cô ấy là một ngoại lệ. Cô ấy đã gửi email cho tôi và bảo rằng tôi là một người “thú vị”.

“Thú vị” á? Sao có thể dùng một từ như vậy để diễn tả về tôi cơ chứ. Thật giống như miêu tả cựu Tổng thống Clinton bằng từ “chung thủy” vậy. Tôi đoán hẳn cô nàng này phải có chỉ số thông minh cực thấp hoặc đang là bệnh nhân của chứng liệt não nghiêm trọng.

Dù sao thì nick của cô ấy nghe không đến nổi tệ lắm.

– FLYNDANCE –

Khá độc đáo.

Nhưng tôi nhanh chóng cảnh cáo bản thân: Này này tôi ơi, đây là thế giới ảo. Ai biết được điều gì ẩn sau cái nick quyến rũ đó chớ.

Luận theo kinh nghiệm mà nói, hầu hết các trường hợp đều là “khủng long” trá hình cả. Điểm khác biệt duy nhất là chúng sẽ thuộc vào loại động vật ăn thịt hay động vật ăn cỏ. Tuy nhiên, ở một điểm mơ hồ nào đó, tôi lại cảm nhận rằng cô ấy không thể là “khủng long” được. Cô ấy… có vẻ gì đó rất đặc biệt.

cách mà FlyNDance đã xuất hiện trong cuộc đời tôi.

Kể từ lúc cô ấy viết cho tôi lá email và bảo rằng tôi là một người “thú vị”, tôi luôn mong mỏi được gặp cô ấy trong phòng chat #ajcrr. Thật tệ, thần may mắn đã không mĩm cười với tôi. Vậy là tôi chỉ còn cách viết email hồi âm.

Tôi đã trả lời thế này: “Thưa cô, tôi sẽ cố gắng rèn luyện bản thân để trở thành một con người “thú vị” như cô đã nhận xét để chứng minh rằng cô là một người biết nhìn xa trông rộng.

Rồi thì cô ấy hồi âm lại, và tôi nhanh chóng hồi âm cho cái hồi âm của cô ấy. Tiếp đó thì cô ấy trả lời cho cái hồi âm mà tôi đã hồi âm cho cái hồi âm của cô ấy… bla bla bla.

Thật ra tôi duy trì mối quan hệ này cũng vì thích thú trước một đoạn văn mà cô ấy đã viết.

“Em khiêu vũ nhẹ nhàng giữa đám đông.
Anh nhìn em, ánh mắt xen lẫn ngạc nhiên và hâm mộ.
Nhưng em không ngừng điệu vũ của mình.
Bởi lẽ không phải vì ánh mắt của anh đã khiến em nhún nhảy.
Ấy là vì nhịp đập trái tim em.”

Đấy, đơn giản là tôi không tài nào liên hệ những câu chữ mượt mà như thế với hình ảnh của một con “khủng long”. Mà nếu cô ấy thật sự là một con khủng long, tôi sẵn lòng làm bữa ăn lót dạ cho cô ấy luôn.

Tye, thằng bạn nối khố của tôi, khi phát hiện ra mối quan hệ này đã lập tức lên giọng dạy đời.

– NÀY!!! Cậu còn chưa biết mặt mũi cô nàng thế nào, sao lại mạo hiểm thế? Hổng chừng đó là “một gã” cũng nên đấy! Haha!

Tôi không trách Tye về sự thiếu hiểu biết ấy. Kể từ lúc cậu ta bị Sally của phòng số 4 “đá”, cậu ấy thay đổi 180 độ và biến thành một “tay chơi” thứ thiệt. Như mọi người vẫn nói: “Con chim từng bị ngã đến nay luôn sợ cành cong“. Trong trường hợp này, Tye – sau một lần đau – đã trở thành chuyên gia lột da rắn. Nhưng cậu ta quả thật có đủ phẩm chất của một tay chơi. Tôi luôn cho rằng cậu ấy là hiện thân của Brad Pitt vào năm 19 tuổi. Đẹp trai, cao ráo lại có tài tán gái. Cậu ta có thể đánh đổ bất kỳ cô gái nào chẳng may lọt vào tầm ngắm. Tôi nghĩ, đến cậu ấy còn không nhớ nổi mình từng có bao nhiêu cô bạn gái nữa kia.

Một buổi tối nọ, tôi online. Lang thang vào phòng chat #ajcrr và… kìa, cô ấy có mặt ở đó. Quá ngạc nhiên, tôi trân trối nhìn màn hình mất vài giây. Và trước khi tôi kịp phản ứng, cô ấy gửi tin nhắn riêng cho tôi.

– Slorr… trễ vậy … bạn không ngủ được à?

Làm thế nào bây giờ?!? Thằng bạn trời đánh của tôi đang ở chốn quái quỉ nào vậy khi tôi cần hắn nhất. Ai đó làm ơn bày cho tôi cách phải trả lời thế nào đi. Làm sao tôi tạo được ấn tượng trước cô ấy đây khi mà óc hài hước của tôi hiện đã đông thành đá mất rồi.

– Hơ… chào…mình đang có tâm trạng không tốt… nên không tài nào ngủ được, còn bạn?

MÁ ƠI, tôi đang làm cái quái gì thế.

Tôi đọc lại dòng chữ mình vừa viết và tự thấy xấu hổ, bởi đó chính là những gì Tye từng bày vẽ cho tôi: “Cách đấy có thể khiến những cô nàng ngây thơ quan tâm và muốn trò chuyện với cậu… haha…”

– Mình cũng không vui…

– Thế thì, cùng buồn chung nhé.

Tôi thở phào và đưa tay lau mồ hôi trên trán. Thật ra tâm trạng của tôi chẳng đến nỗi tệ, tôi chỉ muốn tỏ ra đồng cảm để dễ trò chuyện với cô ấy, thế thôi. Tôi đã tính trước, nếu lỡ cô ấy hỏi tại sao tâm trạng tôi không tốt, tôi sẽ trả lời.

– Bạn đang buồn, sao mình vui cho nổi.

OK, oki … tôi biết câu này nghe hơi ủy mị. Nhưng Tye từng bảo: “Ủy mị là nền tảng của mọi cuộc ve vãn.” Và con gái là một giống loài rất quái lạ. Họ yêu bằng lỗ tai, không phải bằng mắt. Thế thì, tại sao ta phải ra sức thực hiện 10 việc động trời chỉ hòng tạo sự chú ý của họ, trong khi với một câu nói mềm mỏng là ta có thể lung lay trái tim của họ rồi?!?

– Ồ… nhưng bạn đã gặp mình bao giờ đâu?

THÔI RỒI! Sao tôi lại quên cái điều cơ bản này nhỉ. Vậy mà đám nữ sinh trong trường đã bầu tôi là “Quý ông lịch sự” cơ đấy. Chuyện này mà lọt ra ngoài, tôi sẽ mất hết mấy fan hâm mộ mất thôi.

– Ờ… hân hạnh được làm quen với đằng ấy… tiểu thư tóc dài…

Tôi cầu mong cô ấy quả thật để tóc dài. Tye từng nhận xét: “FlyNDance… ừm… để xem, một… cô ấy để tóc dài, hai.. cô ấy là dân chơi. Bởi vì khi các cô nàng khiêu vũ, chỉ có hai thứ bay lên được thôi: tóc hoặc là váy. Cho nên, nếu cô nàng không để tóc dài, nghĩa là khi khiêu vũ, váy áo bay lên… WOW!! Một gợi ý quá hấp dẫn … haha…”

– Hey, sao bạn biết mình để tóc dài?

TRÚNG PHÓC. Thần may mắn đang đứng về phe tôi. Điều này chứng tỏ, cô ấy không phải là DÂN CHƠI. Quá tuyệt!

– Không chỉ vậy… mình còn biết bạn thích mặc váy đầm…

Tôi bắt đầu tăng tiền cá cược. Nếu suy đoán này cũng trúng luôn… thiệt, cầu mong trái đất sẽ hòa bình mãi mãi.

– Ừm… cho rằng bạn nói đúng đi… nhưng sao bạn biết?

HAHAHA.. tôi quá tài giỏi…

– Chỉ đoán thôi.

– OK… ồ, xin lỗi nha, mình thấy hơi mệt. Mình muốn đi nghỉ. Bạn có online vào sáng mai không?
– Bạn?

… ôi, hãy trả lời có… trả lời có… nếu không tôi sẽ giết mình mất.

– Gặp lại vào 10 giờ sáng mai nha. Ngủ ngon.

– Ờ… phải là 10 giờ sáng nay mới đúng…ờ… Ngủ ngon.

Tôi viết xong câu cuối cùng thì out. Lặng người ngồi suy nghĩ, tôi bất chợt nhận ra sự ứng xử của mình lúc nãy sao quá ấn tượng! Có phải vì mùa xuân đang về đó không?…

– Ủa, trùng hợp vậy.

– Ờ… mình không lên trễ đó chớ.

– Ừm… không.

Con gái thật quái đản. Tôi tưởng chúng tôi đã có hẹn trước mà. Thế quái nào mà tôi phải giả vờ như không phải vậy. Bọn con gái hẳn xem quá nhiều phim tình cảm lãng mạn. Thế là họ nghĩ những anh chàng họ vô tình gặp gỡ theo cái gọi là “định mệnh” luôn là điều đẹp đẽ nhất từng xảy ra trong đời.

– À, bạn nói chuyện thật là vô lý.

– VÔ LÝ??? OK, để mình nói cho bạn nghe thế nào là vô lý… Trên bãi biển mùa hè, một anh chàng bảnh trai, bờ vai rộng, làn da rám nắng, đôi mắt long lanh đang cười hớn hở, vừa chạy vừa gọi tên cô gái, sau đó nhấc bổng cô nàng trong cánh tay vạm vỡ, xoay 3 vòng giữa trời lộng gió…

– Bạn nói quá rồi?

– Nói quá á? OK… thế thì thay đổi khung cảnh vậy. Trên đỉnh núi cao, một anh chàng với mái tóc dài lượn sóng, vẻ phong trần như một nghệ sĩ, đứng ngưng thần trước một giá vẽ, vài mẫu màu vung vãi xung quanh. Có thể tưởng tượng thêm rằng chim rừng cũng dừng lại chiêm ngưỡng tài năng của anh ta. Rồi thì một cô người mẫu xinh đẹp tuyệt trần… đa phần là đang khỏa thân…

– OK… ok, nhưng điều đó gọi là lãng mạn mừ…

– LÃNG MẠN? Hello… cô nương ơi, lãng mạn chỉ xuất hiện trên phim ảnh và trong tiểu thuyết thôi. Còn đời thực á, anh chàng ở bãi biển có thể đạp nhầm mảnh chai vỡ hoặc cô nàng quá nặng cân và khiến đôi tay anh ta gãy nhừ. Chim muông chỉ lo đến tổ của chúng trên đỉnh núi thôi và anh chàng họa sĩ có thể bị ăn phải một cái bạt tai trời giáng vì dám bình phẩm về “một chút mỡ thừa” trên eo cô người mẫu.

– Vậy ra… bạn không ưa sự lãng mạn?

– Không ưa lãng mạn ư? Không đúng. Mình chỉ sử dụng vốn kiến thức của bản thân để tổng hợp thành một suy luận có căn cứ thôi. Chẳng hạn, đàn ông cần phải CAO RÁO để trở thành một người lãng mạn, chứ không cần ĐẸP TRAI!! Nhiều nhà tiểu thuyết gia nổi tiếng đôi khi tả nam nhân vật chính có ngoại hình rất bình thường nhưng chưa một ai dám thách thức chiều cao của anh ta. Mình cực lực phản đối điều này… bởi vì mình không được cao cho lắm.

– Phản đối vô hiệu.

Tôi bị cuốn vào cuộc trò chuyện với cô ấy về những đề tài như thế cho đến tận trưa.

– Slorr, bạn đói bụng chưa?

– Hơi hơi… còn bạn?

– Đói…. có lẽ đã đến giờ ăn trưa rồi…

– Thế… bạn nghĩ chúng ta có nên…

– Ồ, mình chỉ hỏi thôi. Mình không có ý định đi ăn trưa với bạn đâu.

– Tốt, mình không phải là người lãng mạn… bạn cũng không.

Tôi dùng bữa trưa với Tye. Hai đứa bàn về buổi nói chuyện hồi sáng của tôi và FlyNDance.

– Cậu đúng là thần kinh… nói với cô nàng cậu không lãng mạn… cậu suy nghĩ cái gì thế? Cậu đã làm ô nhục cánh đàn ông chúng tớ… sao cậu có thể phạm một sai lầm nghiêm trọng như thế chứ… Tớ… tớ…

Tye dùng đũa để gấp một chiếc cánh gà và tôi có thể nhìn thấy đôi tay của cậu ấy run lên.

– Hãy nhớ định luật ba “không” khi cậu đang đeo đuổi một cô nàng. Một… không được quên thể hiện sự lãng mạn. Hai… không nên quá thành thật. Ba… không cần tiết kiệm khi sử dụng những từ ngữ ngọt ngào trong lúc nói. Nhận ra định luật số một không? Cậu ngốc quá đi.

– Thật là quá đáng. Cậu phải biết rằng…

– Tớ chỉ biết, phụ nữ thời nay không quá… tệ, thế cậu nghĩ vì sao họ vẫn chọn những anh chàng tay chơi như tớ? Đó là vì “bad guys” luôn là những anh chàng lãng mạn. Còn đám “hiền lương” như cậu luôn luôn là… dumdum… cho nên cô nàng thà yêu một anh chàng tay chơi lãng mạn còn hơn vớ phải một gã dumdum. Trong toán học, người ta gọi đó là 2C1, hiểu chứ?

Ối trời, Tye đang nói đến Toán học cơ đấy!!! Giờ thì tôi đã hiểu. Thảo nào tôi luôn bị bỏ lại phía sau.

– Nói cách khác, mấy cô nàng chẳng phiền lòng gì nếu cậu không cao lớn cho lắm… cũng không thành vấn đề nếu cậu không đẹp mã… họ sẵn lòng bỏ qua những hành động thiếu suy nghĩ của cậu… thậm chí quên đi sự ngu ngốc của cậu… nhưng họ không bao giờ tha thứ cho cậu nếu cậu không biết chút gì về lãng mạn…

– Coi nào, cậu nói có quá không đó.

– Này, phần lớn phụ nữ đều có một cái “nút” dành cho sự lãng mạn… cũng như nam giới có một cái “nút” dành cho sự trinh tiết. Phụ nữ không tài nào hiểu nổi tại sao mấy tay đàn ông lại coi trọng cái màn mỏng dính ấy, cũng như nam giới chúng ta không tài nào hiểu nổi tại sao phụ nữ lại điếu đổ với những chuyện lãng mạn.

– Thật vớ vẩn! Tớ chưa bao giờ nghe đến một kiểu lý luận như vậy.

– Từ khóa của vấn đề là “cái nút”… nếu cậu muốn gỡ nút… tùy… nhưng có bao nhiêu tay đàn ông thành công trong hành động này á… trên thực tế là một con số không to tướng.

– OK… Được rồi. Tớ đã hiểu vấn đề. Chuyện cần thiết bây giờ là tớ đã lỡ dại phạm sai lầm, vậy phải làm sao để cứu chữa?

– Chịu thôi… cậu hết thuốc chữa rồi. Tớ hy vọng có thể uống một ly giải sầu với cậu khi “mối tình” này chấm dứt.

– ĐỒ QUỶ SỨ.

Advertisements

16/12/2012 - Posted by | Uncategorized

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: