Mua Thu Ha Noi

Đã mang lấy nghiệp vào thân Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

Em là nỗi nhớ

Bài đăng lại dành cho MTHN – ‘CÚN NGUYÊN CON

Chắc chắn là tôi đã biết em khi tôi còn ở trong nước. Tuy nhiên, thú thật thời đó tôi không để ý đến em lắm. Cho đến một chiều đang đắm mình trong nỗi nhớ quê, mải mê ngắm nhìn những bông tuyết đầu mùa rơi trên xứ người, bỗng nghe mấy anh chàng công tử Hà Thành nhắc đến em, chợt thấy lòng mình trỗi dậy một nỗi nhớ nao nao khó tả. Thì ra, nỗi nhớ về em đã có sẵn trong tôi, bất chợt ùa về như thế đó! Đó là vào những ngày đầu xa quê, chúng tôi sống và học tập ở một thành phố cảng bên bờ Hắc Hải.

Rồi tốt nghiệp. Rồi về nước. Rồi ngày ngày đi làm. Tuy thời đó cuộc sống còn lắm khó khăn vất vả, nhưng có thể nói đó là khoảng thời gian đẹp nhất trong đời!

Sống giữa lòng Hà Nội, tôi đã gặp lại em như một điều tất yếu, như là sự sắp đặt của số phận. Mặc dù mỗi năm chỉ được gặp em có một lần, nhưng cũng đủ để cho tôi hiểu em nhiều hơn và nghiệm ra nhiều điều. Và rồi tôi bỗng ngộ ra rằng, sự hiện diện của em quan trọng đến như thế nào đối với mảnh đất và con người nơi đây.Cứ mỗi lần em về, Hà Nội như đằm thắm hơn, đáng yêu hơn, và cũng gợi nhớ hơn. Mỗi đận em về, người Hà Nội bỗng trở nên kín đáo và duyên dáng hơn, cảm xúc cũng dễ dàng dâng trào để rồi một ngày nào đó xa Hà nội, người Hà Nội luôn nhớ về em!

Khi ngắm nhìn một chiếc lá vàng rơi, khi cảm nhận cái se se của ngọn gió heo may đầu mùa, khi thấp thoáng bóng dáng gánh hàng hoa với những bó cúc vàng, với những bông sen hồng cuối hạ, ai ai cũng đinh ninh rằng em đã về, em đã hiện diện trên mảnh đất hào hoa này!

Cuối một chiều vừa tắt nắng hanh. Hoàng hôn chưa kịp phủ bóng lên Hồ Gươm thơ mộng. Ta rảo bước dọc theo con đường thân thuộc quanh hồ. Heo may nhè nhẹ, hương hoa sữa khẽ đưa theo gió, thoang thoảng mà nồng nàn, mà quyến rũ làm sao. Ta vẫn biết em còn quanh quất đâu đây, vậy mà sao vẫn nhớ đến nao lòng! Ta vừa làm xong một bài thơ về em, ta muốn gửi nhưng rồi không gửi. Bởi ta biết nếu có gửi cho em thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ có hồi âm. Em dịu dàng mà kiêu sa như vậy, để biết bao người ngưỡng mộ em, để đến nỗi “đi xa thì nhớ, ở gần lại si”. Đã có biết bao nhà văn nhà thơ viết về em, đã bao giờ họ nhận được hồi âm từ em? Ta cười thầm với những dòng suy nghĩ lan man và ngộ nghĩnh.

Se lạnh, ta biết mùa Đông sắp về. Đông về là em lại ra đi, ra đi để sang năm em sẽ quay trở lại. Ta đang đắm mình trong em mà lại còn muốn ôm em vào lòng. Ngộ thật! Em hiện diện quanh ta, hương thơm của em thấm đẫm tâm hồn ta, vậy mà ta vẫn ước ao làm sao để em gần ta hơn nữa. Lạ thật!

Em sắp đi xa rồi. Xa em rồi ta sẽ nhớ em nhiều hơn. Vẫn biết thế nào rồi em cũng trở lại, vậy mà lòng ta vẫn cồn cào quyến luyến không thôi!

Chào em nhé! Nhất định ta sẽ gặp lại em, sẽ đón em về với niềm hứng khởi và hân hoan như thuở ban đầu.

Và cũng bởi chính em là MÙA THU HÀ NỘI!

Thăng Long, một ngày cuối Thu Mậu Tý.

Nguyen Tan Dinh – tandinh1011

 

Cũng thật tình cờ vì giờ là mùa thu ở Sài Gofn mình được tặng món quà này. Đọc xong chợt thấy bâng khuâng, lâng lâng xúc động, và mình như tìm lại một cảm xúc khi “được nâng niu”, đã qua từ lâu…

Advertisements

29/07/2011 - Posted by | Hà nội của tôi, Uncategorized, Về tôi |

22 phản hồi »

  1. Tem nhà CÚN !

    Bình luận bởi trà hâm lại | 29/07/2011 | Phản hồi

  2. Bài viết tuyệt vời, làm cho mình chợt nhớ đến ca khúc

    Rừng Xưa đã khép của nhạc sĩ họ Trịnh:

    Bình luận bởi danchoa | 30/07/2011 | Phản hồi

    • Ta thấy em trong tiền kiếp”, “rừng xưa đã khép, em hãy ra đi…”, Đã thấy em trong tiền kiếp rồi, lại còn xua: em hãy ra đi… hi hi, thế thì em đi vậy

      Bình luận bởi Cún | 30/07/2011 | Phản hồi

  3. Chú ý : Bài này cấm người đọc đang mắc bệnh đau tim…

    Bình luận bởi vanthanhnhan | 30/07/2011 | Phản hồi

    • Thế người huyết áp cao có đọc được không ạ?

      Bình luận bởi Cún | 30/07/2011 | Phản hồi

  4. Có phải em là Mùa Thu Hà Nội?
    Anh rất Nhớ Mùa thu Hà Nội 😀

    Bình luận bởi cuadong2010 | 30/07/2011 | Phản hồi

    • Sắp đến mùa thu rồi anh ạ

      Bình luận bởi Cún | 30/07/2011 | Phản hồi

  5. Nàng cún thật hạnh phúc khi nhận được một món quà cuối tuần – đầu thu đáng yêu đến thế.

    Đọc bài viết đầy cảm xúc này bỗng lại muốn chép ra đây đôi dòng (tạm gọi là thơ) để tặng nàng Cún, tặng Mùa Thu Hà Nội.

    EM CHƯA TỪNG XA ANH

    Hượm mà anh khoan nói lời từ biệt
    Hãy còn Thu còn nhung nhớ vội gì
    Với đất trời Thu cứ đến rồi đi
    Nhưng với anh Thu mãi còn da diết

    Anh từng gọi “em là nỗi nhớ”
    Nên Đông về em vẫn ở trong anh
    Anh cứ tìm trong từng giọt nắng hanh
    Trong hương cốm mỗi lần ta tình tự

    Hè nóng bức hẳn anh còn nhớ chứ
    Thu trong anh như một nỗi đợi chờ
    Anh từng muốn một làn Thu đến sớm
    Để anh còn thổn thức với vần thơ

    Mùa Xuân đến với chồi non lộc biếc
    Với muôn hoa rực rỡ khắp nơi nơi
    Sắc Xuân kia anh có biết anh ơi
    Có hình bóng lá vàng Thu rơi rụng

    Thơ cho em anh vẫn còn chưa gửi
    Chưa “nâng niu” anh đã đợi hồi âm
    Anh nhớ cho em vẫn bên anh đấy
    Nếu hồn Thu anh mãi giữ trong tâm

    DaLat ngày đầu Thu, 31/8/2011

    Bình luận bởi KênhKia | 31/07/2011 | Phản hồi

    • Bài thơ giàu ý tứ quá. Cám ơn anh Kênh Kịa, đã tặng em một món quà đặc biệt vào mùa thu.

      Bình luận bởi CÚN | 31/07/2011 | Phản hồi

  6. hi hi

    Bình luận bởi Hồng Chương | 31/07/2011 | Phản hồi

    • Hi hi, đôi khi nghe như tiếng khóc cũng phải cố hi hi như cười í

      Bình luận bởi Cún | 31/07/2011 | Phản hồi

  7. Tác giả viết rất hay và rất chính xác về Mùa Thu Hà Nội!

    Bình luận bởi | 31/07/2011 | Phản hồi

    • Vì tác giả yêu Mùa Thu Hà Nội mà anh Mô.

      Bình luận bởi CÚN | 07/08/2011 | Phản hồi

  8. Chào bác Mèo, chào chị Cún. Hỏng hỏng..em hỏng thật rồi bác Mèo ạ.Có lẽ tại xa quê lâu quá, mí lại bị cuộc sống nó vật cho lên bờ xuống ruộng, quen với cái ngôn ngữ nh nh rùi nên nỏ cảm được cái tinh thần bài ni của bác.Hu hu hu…Em chỉ quen giọng ợ ọe của cu Hiếu , nhát gừng đêu đểu ỡm ờ của TS, bỉ báng siêu đẳng của Xinh lặc lô..tưng tửng như..cách nói tắt kiểu Cua đồng..hu hu hu..hu

    Bình luận bởi cú đỉn | 01/08/2011 | Phản hồi

    • Giai Cú đúng là còn trẻ nên thích ngôn ngữ lặc lô của mấy em tin tin. Xem phin hành động mãi nhức đầu lắm. Ta cũng phải chen phin tình cảm vào cho nó nhẹ nhàng thư thái đầu óc.

      Bình luận bởi CÚN | 07/08/2011 | Phản hồi

  9. Hình như người xưa thường sững sờ Khi Thu đến và nuối tiếc khi Thu đi
    Thu tán dạ hoài.
    Làm Thu sướng thế! 😆

    Bình luận bởi Đồ Trọc | 05/08/2011 | Phản hồi

    • Sướng gì đâu ạ. Thu “đi” rồi, mới được người ta tiếc. Em thấy cứ như Xuân là sướng, đâm cành nảy lộc, đơm hoa kết trái ngay trong mùa, mưa thuận gió hòa.

      Bình luận bởi CÚN | 07/08/2011 | Phản hồi

  10. Em là nỗi nhớ lâu phết

    Bình luận bởi Hồng Chương Phan | 07/08/2011 | Phản hồi

  11. Em là nỗi nhớ lâu phết
    Bởi em chưa muốn chấm hết …

    Nhớ!

    Bình luận bởi CÚN | 07/08/2011 | Phản hồi

  12. hạnh phúc luôn đâu đó quanh ta, còn nắm bắt được nó không là cái duyên tiền định, ta không biết được, còn giấc mơ em, ta cứ mơ, nào ai cấm được phải không em?

    Bình luận bởi doduc | 13/11/2011 | Phản hồi

    • Chào anh, trước khi chế tạo thành công máy bay con người đã mơ được bay như chim trên bầu trời. Chính giấc mơ biến ước mơ thành sự thực mà.

      Bình luận bởi CÚN | 14/11/2011 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: