Mua Thu Ha Noi

Đã mang lấy nghiệp vào thân Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

BÃO LÒNG (4)

Phần 3 xem ở đây

– Tác giả: Gia Nguyễn –

Tôi giật mình tỉnh dậy khi thấy ai đó đạp vào người, thì ra là cái thằng “ma tuý” vào trước tôi một hôm, nó đang lên cơn “vật”, chân tay nó cào cấu, nước mắt nước mũi giàn giụa, nó muốn nói gì đó mà không ra hơi…

Lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy người lên cơn vật vã vì thèm thuốc, trông nó chẳng khác nào một con mèo sắp chết, một cảm giác lạnh chạy dọc khắp sống lưng tôi, lũ người trong buồng tạm giam cũng bị đánh thức dậy vì nó…

– Nó còn phải vật vã như thế này khoảng 10 hôm, sau đó đến giai đoạn ỉa chảy kéo dài… – một thằng quay sang bảo với tôi như vậy, sau đó vỗ vào người thằng tên Dũng kia – Này Dũng, mày xuống bể dội vài gáo nước cho đỡ vật đi

Thằng nghiện tên Dũng ấy lập cập bò xuống bể, nó dội ào ào mấy gáo rồi lại đi lên… ngồi thu lu, co quắp… Tôi cảm thấy ái ngại, thằng kia nói:

– Kệ nó, nước lạnh sẽ làm nó tỉnh táo hơn, ở đây “chữa vật” chỉ có nước lạnh thôi…

 

Mọi người quay ra ngủ tiếp, còn tôi không tài nào chợp mắt được, tôi cũng muốn lấy giấc ngủ để quên đi tất cả, nhưng càng muốn ngủ, đôi mắt tôi càng mở to thao láo…

Trời sáng, lúc mọi người tỉnh dậy là lúc thằng Dũng kia ngủ được. Tôi bải hoải, thiếu sinh khí, mắt liếc ra ngoài, lũ người trong buồng tạm giam đang làm một cái gì đó bí mật, chúng cắt cử một thằng ra canh cửa rồi cầm một cái ống bằng giấy báo, chúng châm lửa rồi truyền cho nhau hút, hút xong thằng nào thằng đấy mắt mũi lim dim… Đến thằng cuối cùng hút, xong nó đưa cho tôi: Hút không? – Tôi lắc đầu, cảm thấy ghê tởm.

Mãi sau này tôi mới biết là chúng nó hút… thuốc lào, vậy mà tôi cứ tưởng….

Những ngày tiếp theo đúng là một cực hình đối với tôi, tôi vừa lo lắng vừa sợ hãi, không biết vụ việc của tôi rồi sẽ đến đâu, không biết nhà tôi sẽ xử lý thế nào khi mà gia đình nhà kia tiếp tục lu loa kiện cáo và cố tình “chơi” tôi… Trong khi bọn điều tra thì liên tục gặp “khủng bố” tôi bằng những cái giá, toàn là mấy nghìn, mấy nghìn USD cả…

Tôi đã tìm cách viết rất nhiều thư về nhà cho gia đình, tôi mong có một hướng giải quyết tốt nhất, tôi hy vọng tất cả những lá thư ấy sẽ đến được tay gia đình tôi (mỗi lá thư ngắn ngủi viết vào tờ giấy gói lương khô như thế gửi ra ngoài có giá trung bình 500 nghìn)… tuy nhiên việc đưa ra ngoài cũng hết sức khó khăn, việc có được một cái ruột bút bi cũng là một điều quá xa xỉ rồi…

Thời gian cứ gặm nhấm và vắt kiệt sức lực của tôi, mới có mấy ngày mà tôi gầy đi rất nhiều, tình hình xấu đi khiến cho tôi cảm thấy bất mãn, lo lắng và suy sụp…

Được cái khi đã quen, tôi là người được anh em rất quý trọng, vị trí của tôi khác hoàn toàn so với hôm đầu, tôi trở thành người chỉ đạo và quản lý anh em trong buồng sau khi gia đình tôi đã “bôi trơn” cho tay đội phó điều tra. Những cũng phải nói rằng tiền chưa phải là tất cả, cái chính là tôi được lòng bọn công an ở quận, được anh em tin tưởng dù tôi không phải là người lớn tuổi nhất trong buồng, dù sao tôi cũng là người có học và đàng hoàng nhất trong số chúng nó ở đây… Chính vì thế mà sau này, khi làm bất cứ điều gì chúng cũng hỏi tôi, chúng phục vụ tôi chu đáo, từ ăn uống, gặt giũ quần áo… Có lính mới, chúng đánh xong rồi bắt bò lên quý trước mặt tôi xin tha… Tôi không muốn thế, cùng là con người với nhau cả, hành hạ nhau làm gì… Tôi đã yêu cầu chúng miễn tất cả các loại luật, trừ khi có sự chống đối.

Chúng quan tâm đến tôi càng nhiều tôi càng cảm thấy buồn, tôi chưa bao giờ là một thằng “đầu gấu” cả, tôi chỉ có tiếng nói, có cách cư xử đúng mực mà thôi, mọi người có sự tôn trong tôi, tôi ghi nhận, tôi chỉ muốn làm người tốt, một người tốt thật sự, chứ không phải là một thằng tù như thế này.

Tôi luôn sống trong tình trạng thấp thỏm, hàng tuần có những chuyến xe chuyển can phạm đi trại tạm giam làm tôi lo lắng, tôi đã được nghe kể rất nhiều về cái chốn “địa ngục trần gian” ấy, anh em thì ra sức động viên tôi, nhất là cái thằng Dũng nghiện, nó đã cầm chắc cái án 10 năm tù trong tay, nhưng lúc nào cũng tỏ ra lạc quan vui vẻ, nó luôn gần gũi nói chuyện để tôi vơi bớt đi nỗi buồn, nó kể với tôi rằng cái hôm nó vào trước tôi 1 hôm ấy nó bị đánh rất đau, mà không chỉ đánh một lần, đêm ấy nó còn bị đánh hội đồng tới 3 lần, đến mức mà nó “bệt” luôn không dậy được, nó khuyên tôi phải lạc quan lên, chứ không nếu phải lên trại cứ như thế thì “bóp dái” lắm, thấy tôi không hiểu nó giải thích: tức là suốt ngày chỉ ngồi và… “bóp dái” mà nghĩ thôi, ý nó là thời gian sẽ trôi rất chậm.

Kể ra nó cũng tốt, nhưng Dũng ơi tao có cái đầu, tao cũng là con người, làm sao mà không nghĩ được cơ chứ, chúng mày thậm chí chẳng có cái gì để mất cả, còn tao, tao có nhiều cái để mất lắm, chúng mày không biết được đâu…

Tôi âm thầm, đau đớn, chúng đâu có biết ngoài những giấc ngủ ngắn ngủi, cứ thức là tôi nghĩ… Tôi đang đường hoàng là Giám đốc một Công ty, thế mà điều gì đã xảy ra với tôi? Điều gì thế này???…

Có ngồi trong bốn bức tường lạnh lẽo này thì mới hiểu được cái câu: Một ngày tù bằng thiên thu tại ngoại…

Còn nhớ hôm thằng Hùng chuyển đi trại, nó nắm chặt tay tôi, đôi mắt to và sáng của nó đượm buồn

– Anh ơi ở lại giữ gìn, cố gắng lên…

– Ừ, em đi mạnh khoẻ và cũng cố gắng lên

Tôi dúi vội cho nó mấy bộ quần áo, nó dặn tôi

– Đừng buồn nữa anh ạ, rồi thời gian cũng qua nhanh thôi mà

Nói rồi thằng Hùng bước nhanh ra xe…

Trời mưa, cơn mưa đầu mùa sầm sập, thối đất thối cát…

Tôi lao ra cửa, bên ngoài gió rít, gió gào, đu giật những cành cây nghiêng ngả, tôi chơi vơi với những nhớ thương, lúc này đây cuộc đời tôi cũng có một khoảng trời mưa gió…

Tôi và người yêu cũng đã từng có những chiều mưa, những chiều mưa lãng mạn, hai đứa ngồi bên nhau trong căn nhà nhỏ ngập tràn tiếng cười… Tôi và cây đàn ghita như một ca sĩ lãng du, còn em như một nàng thi sĩ…

Vậy mà giờ đây, có vẻ như mọi sự đang dần chỉ còn là kỷ niệm…

“Có những khi ngồi nhìn trăng sáng, đời tựa là giấc mơ buồn, có những khi ngoài trời đổ mưa… Tình yêu hai đứa, còn hơn giông tố, hơn bão bùng, hơn gió mưa…”

Tôi hướng đôi mắt buồn trĩu nặng về một vùng trời xa xăm, góc đằng kia có phải là nhà tôi với bố mẹ đang đau đáu buồn và lo lắng? Còn góc đằng kia nữa, có phải nơi ấy em đang khóc – nước mắt tủi hờn?… Những người than yêu nhất của tôi ơi, biết giờ này có ai nhớ tôi không?…

Tôi đấm mạnh tay vào tường, rỉ máu, tôi không đau, đêm nay tôi lại thức một mình, là đêm thứ bao nhiêu tôi cũng không nhớ nữa, cũng như đêm trước, tôi buồn, gục mặt vào cửa… Ông trời cho tôi nhiều thứ, nhưng cũng lại lấy đi của tôi nhiều thứ quá, nghĩ mà cảm thấy chán, tôi khổ đã đành, nhưng còn bao nhiêu người khổ theo ấy chứ…

Nếu tôi không còn tỉnh táo, không còn nghĩ đến gia đình, nghĩ đến bản thân còn trẻ, đời còn dài phía trước… thì tôi đã phi đầu vào tường rồi.

– Anh khó ngủ à?

Tôi quay lại, thằng Minh – tội làm bằng giả ngồi bên cạnh, tôi gật đầu, cố giấu đôi mắt đỏ hoe. Nó quấn điếu thuốc lào, châm lửa đưa cho tôi, tôi cầm điếu thuốc đưa lên mồm, bập một hơi dài… Tôi đổ vật ra sau tường, mắt mũi hoa lên, trời đất quay cuống, chân tay tôi bủn rủn… Tôi phê… Chừng vài phút tôi đưa tay lên quệt trán, mồ hôi đầm đìa. Lần đầu tiên trong tù tôi đã hút thuốc lào như thế, đúng là lúc con người ta chán, người ta rất dễ sa vào tệ nạn, rất may là tôi không nghiện, đấy là cái phúc, bởi sống giữa cuộc đời nhiều cám dỗ thế này, chỉ không tỉnh táo một chút là chết ngay.

Tôi ở quận chừng gần một tháng thì anh Trung thụ lý vụ của tôi gọi ra

– Em ở đây cũng lâu rồi, anh cố giữ lại để xem nhà kia nó thế nào, nhưng nó vẫn không chịu rút đơn, thôi tuần tới có đợt đi trại H.L, em cứ lên đấy rồi tính tiếp, chứ quận không cho phép ở đây lâu đâu…

Vậy là xong rồi, tôi sẽ phải đi H.L, tôi sẽ phải đối diện với một thực tế phũ phàng, đầu óc tôi quay cuồng, đối diên với H.L thì ít mà đối diện với sự thật của bản thân thì nhiều. tôi không muốn tin đó là sự thật, nhưng tôi phải chấp nhận sự thật này, dù biết rằng sự thật này quá phũ phàng…

Lại nói tiếp chuyện ở trại tạm giam, sau khi gia đình tôi làm một cuộc viếng thăm đến nhà tay quản giáo, vị trí trong buồng của tôi đã tốt hơn rất nhiều. Lũ tù nói rằng thời buổi bây giờ muốn sướng thì phải có tiền, trong tù cũng vậy, chúng bảo cái thời kỳ “tù xương máu” qua lâu rồi, bây giờ gấu mèo trong tù cũng chỉ để… “lấy mật” thôi, cứ có tiền thì sẽ “là tiên là phật…”, tiền có thể “vật” chết bất cứ bố con thằng nào…

Tôi cảm thấy cũng đúng, nhưng rõ ràng bản thân mỗi thằng tù đều phải biết tự lo cho mình là chính, sống mà không có bè cánh thì cũng chỉ có nước chết mà không kịp ngáp thôi…

Tôi cứ hình dung, phòng tạm giam nơi đây như là một xã hội bần tiện thu nhỏ, cái xã hội bần tiện này cũng được phân cấp như một… quốc gia, với nhiều tầng lớp…

“Trực buồng” được ví như là chủ tịch nước, “người làm buồng” được ví như là thủ tướng, lớp “trách nhiệm” được ví như là bộ trưởng các bộ phụ trách các mảng khác nhau (nếu có thể đặt tên thì tôi sẽ đặt là “bộ… đánh người” phụ trách mảng đánh người;”bộ… rích roác” phụ trách mảng soi mói tìm cách báo cáo cán bộ, khai thác các thông tin của can phạm và cung cấp cho điều tra, hiểu nôm na là làm… tình báo ấy; “bộ nông công nghiệp và phát triển… tù” chuyên phụ trách mảng “cơm áo gạo tiền” chia đồ ăn đồ uống, chăm sóc những “con gà đẻ trứng vàng” là con những nhà khá giả có điều kiện, mục đích là moi tiền cho quản giáo và giữ lại một phần cho buồng; “bộ… tư pháp tù” chuyên phụ trách cố vấn các kiểu… hành hạ và quản lý tù…. v.v và v.v… )…

Lớp “xe” được ví như là các vụ trưởng, cục trưởng vậy – lớp này làm đầu sai, tay chân cho lớp “trách nhiệm”. Còn lớp “vệ sinh” thì giống như là lớp cán bộ công nhân viên chức, dân lao động ngoài xã hội, phải lao động, làm việc cật lực mới đủ sống (gọi là có dễ thở hơn một tí)…. Lớp tiếp theo là lớp “ưu tiên”, lớp này kiểu dạng như là quen biết những kẻ có “vai vế” bên trên nên được ưu tiên và được “sống” ngang hàng với lớp… “vệ sinh” (kiểu như là ở xã hội bên ngoài mà có họ… xa với các “sếp” ấy). Cuối cùng là “dân”, ngay cái tên gọi cũng đủ nói lên nhiều vấn đề rồi, dân đen ngoài xã hội còn chết nữa là dân trong tù, tầng lớp này có ra khỏi tù thì cũng sinh bệnh mà chết thôi, là cái loại khổ nhất trong các loại khổ ấy…

Tôi là một trong số những đứa mất tiền để được đối xử tử tế, chứ còn chủ yếu lũ tù “tự thân vận động” ở đây phải sống trong cảnh “sống mà còn hơn cả chết”.

Thời gian trong trại tạm giam của bọn chúng được lập trình sẵn: 8h sáng dậy ngồi đâu ngồi đấy bó gối, dù có buồn đái đến mấy cũng phải… chờ “các anh” đánh răng rửa mặt xong đã, sau đó mới thứ tự đi vệ sinh, 30 thằng lần lượt đái chung vào một cái hố xí, sau đó mới dùng nước thải giặt quần áo để dội, nếu muốn đi ỉa thì phải xin phép (mà cái việc xin phép này khó khăn chẳng khác nào các thủ tục hành chính ở ngoài xã hội), nhục lắm, mà được đi ỉa cũng chả sung sướng gì, chúng nó phải vừa ỉa vừa… “chan” vừa… “húp” – tức là “cục” nào rơi ra là phải dùng nước dội cho nó trôi đi ngay, chứ lỡ quên mà để bốc mùi trong cái buồng trật trội này thì cứ xác định “ăn” đủ, đã có thằng bị “xử” bằng cách cho cả buồng đái vào một cái hố, sau đó bắt quỳ và cúi sát mặt xuống cái hố đó, trên gáy thì để một cái bát nước, nếu mà ngẩng lên làm đổ bát nước thì sẽ được… “ăn cháo chân giò thập cẩm” ngay lập tức, nó sẽ đánh cho “chột nhớn” luôn… Kiểu “vi phạm” này thường nhẹ thì cũng phải quỳ cỡ 30 phút, còn nặng thì vô thời hạn…

Riêng cái chuyện đi vệ sinh đã vậy, tiếp theo là đến ăn sáng, tôi có tiêu chuẩn rõ ràng, nhưng từ “vệ sinh” xuống đến “dân” thì ngồi đâu ngồi đấy, phải nhịn luôn. Kiểu ngồi thì không thay đổi, có chăng nó linh động nó cho… duỗi chân mỗi tiếng một lần (mỗi lần không quá một phút) và đặc biệt chỉ được ngồi im, thằng nào lớ xớ “buôn dưa lê bán dưa hấu” nó tát cho rụng răng…

Đến 9h30 phút sáng thì đến giờ chia cơm, cứ lần lượt xếp hàng để bộ phận “xe” phân phát, và đương nhiên lũ “dân” được phát cơm không, bên dưới có một nhúm rau muống bẩn (được hấp cả gốc dễ, đất cát, sâu bọ…), cái thứ rau muống đó chấm với một bát nước bể (nước lã và rất bẩn) pha với vài hạt muối (ở đây lũ tù luôn mơ ước được ăn cơm với… bột canh Hải Châu, cái thứ đó rắc vào cơm, bọn “dân” nói… “ăn ngon như hải sản”… Nhưng mơ ước của bọn chúng cũng chỉ là ước mơ mà thôi… ai cho phép ăn đâu mà được ăn).

Thật sự tôi thấy lạ, bởi có nhiều trường hợp gia đình vẫn gửi quà tiếp tế vào đều, mỗi tuần một lần và đều có thức ăn, thế những đa phần chúng chỉ được ra nhận cho… phải phép, chứ vào đến trong buồng rồi thì để vào “bếp” cho “các anh”, chúng sẽ không được đụng tới, không được ăn vì… chưa đủ “tuổi”… (ở đây cứ càng nạp tiền cho quản giáo nhiều thì “tuổi” sẽ càng cao và càng có “quyền hành” nhiều).

Trước đây tôi cũng đã tự thắc mắc là vì sao bọn chúng không báo cáo cán bộ về chuyện này? Nhưng, xin nói ngay, thằng nào ra báo cáo cán bộ quản giáo, sẽ được cán bộ rất quan tâm lắng nghe, thậm chí là được “động viên” là cứ về buồng đi rồi “thầy” sẽ giải quyết. Nhưng, sự thật là việc “báo cáo” ấy đồng nghĩa với “rước hoạ vào thân”, quản giáo sẽ nhắc nhở thằng “trực buồng” và bộ sậu “đì cho thằng chó dám báo cáo kia muôn đời không ngóc đầu lên được” thì thôi.

Đến ngay bát cơm của tù, gặp bữa tù đang ăn, quản giáo nó đi qua nó thấy chia cơm cho tầng lớp bên dưới hơi nhiều, nó sẽ gọi thẳng trực buồng ra và “chấn chỉnh”: Đ.mẹ mày chứ, cho nó ăn nhiều thế kia để bố mày chết đói à… (Kinh chưa, ý nó là phải cho tù ăn khổ vào, sau đó “bắn tin” về để gia đình thương, gia đình sẽ phải gặp nó để mà nhờ…”giúp đỡ”)

Ăn xong, lũ tù tự mang bát xuống bể nước và vị trí nào về vị trí ấy, phần rửa bát sẽ do “vệ sinh” lo, sau khi rửa bát xong, từ lớp “vệ sinh” trở lên sẽ được “xe” chạy cho hút thuốc lào một lượt, hút xong sẽ được lệnh “đổ”, tất cả đi ngủ (lúc ấy khoảng 11h). Đến 14h cả buồng được hô “dậy”, tiếp đó 15h được “ăn cơm” hệt như lúc sáng, đến 17h quản giáo sẽ vào buồng để “điểm” (đếm xem số tù trong buồng có đủ quân số không).

Quy trình ban ngày cứ thế được lặp đi lặp lại, bảo sao mà lũ tù không… “bóp dái”. Theo tôi được biết thì việc “quy hoạch” giam giữ can phạm như thế này cũng là do “chính sách” của công an nó phải thế, không mang tính giáo dục một tí nào, cái kiểu tạm giam này quả thật là vừa “thâm” vừa “hiểm”.

Đấy, nói thế để thấy tôi may mắn thế nào, sau khi tôi được “nâng đời” thì điều sung sướng nhất của tôi lúc đó là được… tự do thoải mái đi vệ sinh, rồi mới đến việc được đánh răng, được thay quần áo hàng ngày, được nói chuyện và được … ăn cơm có thức ăn…

 Tâm trạng là thứ không thể thay đổi trong tôi, càng sống thoải mái trong môi trường này tôi càng cảm thấy buồn, tinh thần thì luôn luôn trong trạng thái bất an.

Những điều nhìn thấy, chứng kiến và trải qua của tôi đúng thật là khó có thể hình dung nổi. Khác với sự sợ hãi lúc ban đầu, tôi dần dần lấy lại sự cân bằng, hoà nhập và trở thành một nhân tố quan trọng đối với lũ tù (ít nhất là trong thời gian tôi bị tạm giam ở đó), đến mức mà buồng nào cũng muốn xin “thầy” cho tôi về ở cùng…

Ngoài vấn đề tiền ra thì đúng là tôi có sự quan hệ khá tốt với cán bộ quản giáo, nhưng đặc biệt nhất vẫn là mối quan hệ với lũ tù, tôi hiểu được rằng sống ở môi trường nào thì phải biết thích nghi với môi trường đấy, những tháng ngày lăn lộn với thương trường giờ ít nhiều có ích với tôi trong cái chốn “địa ngục” này, tôi là một trong những người biết tạo ra lối sống dễ chịu ở trong buồng, tôi cố gắng khéo léo và mềm mỏng trong mọi vấn đề (tất nhiên là tôi biết rất rõ khi nào thì phải “mềm nắn, rắn buông”)…

Buổi tối sau giờ “điểm” chính là thời gian “bóp dái” nhất của tù, lúc đó chỉ có “vệ sinh” trở lên là được chơi quanh quẩn, được nói chuyện, tuy nhiên địa bàn chơi cũng được phân định rõ ràng, chỉ có “trách nhiệm” và “xe” là được thoải mái, còn lại phải chơi theo khu vực (không được đùa nghịch và nói to)…

Trong buồng tạm giam thì cái gì cũng bị cấm, không được hút thuốc, không được uống rượu, không được đánh bài, đánh cờ, không được hát hò, không được có vật cứng như đũa, thìa nhôm (bát và thìa ở đây hoàn toàn bằng nhựa mềm)… Thế nhưng trò đời, cứ cấm cái gì thì tù tìm mọi cách để có cái đó, thậm chí là tìm mọi cách để có dẫu phải trả giá bằng những trận đòn cán bộ và những quyết định kỷ luật cùm chân…

Tôi không nhớ là mình đã vẽ được bao nhiêu bộ tú, bao nhiêu bộ tổ tôm, bao nhiêu bộ cờ tướng… ở trong tù nữa, sở dĩ tôi tìm cách vẽ cho anh em chơi là vì mỗi lần mua những thứ vi phạm đó rất là đắt, tôi có thể khẳng định rằng cái thị trường ở đây là một thị trường được coi là đắt đỏ nhất hành tinh. Có “cầu” thì tất phải có “cung”, nguồn cung cấp ở đây chính là từ… cán bộ (chủ yếu là từ quản giáo phụ, lũ người này tranh thủ kiếm thêm, và cái sự “kiếm thêm” này có thể mang lại số tiền nhiều gấp 5 lần lương của một cấp hàm “đại uý”/ 1 tháng), ngoài nguồn cán bộ ra thì một nguồn nữa là từ bọn lao động chạy ngoài (bọn này là lũ tù đã được xét xử thành án, được “mua” suất ở lại lao động phục vụ, có nhiều bộ phận khác nhau kiểu như nuôi lợn, trồng rau, quét dọn, “ô sin” cho cán bộ, chia cơm cho tù và trợ giúp việc… chôn cất tử tù… (kiểu sau khi xử được giữ lại cải tạo ngay tại trại giống như Hiệp “Gà” ở trại tạm giam số 2 – Văn Hoà vậy)

Giá trung bình của đồ vi phạm như sau: Một cái kim khâu: 50.000đ; Một cái ruột bút bi: 30.000đ; Một bộ tú: 150.000đ; một bộ tổ tôm: 180.000đ; Một bao thuốc vina: 150.000đ; Một gói thuốc lào: 100.000đ; Một lạng chè: 250.000đ; Một cái bật lửa ga: 80.000đ; Một “bóng” rượu (túi nilon, khoảng 1/4 lít): 200.000đ; Riêng Heroin thì phải đổi bằng vàng, nửa chỉ vàng chỉ mua được 1 “tép” heroin mà thôi…

Muốn liên lạc về gia đình thì có mức giá cụ thể như sau: 500.000đ cho một mẩu thư và 1.000.000đ cho một phút gọi điện thoại (những việc “tế nhị” này cán bộ quản giáo thường gọi tù ra phòng riêng để… “kinh doanh”)

Ở đây thuốc lào là thứ được tiêu thụ mạnh nhất, bởi đó là thứ mà lũ tù tiêu thụ hàng ngày, kiểu hệt như ăn cơm vậy, không thể thiếu được, cho nên đây cũng là mặt hàng được cho là “hot” nhất trong trại tạm giam, thuốc lào ở đây được lũ tù gọi là “máu khô”.

Vậy tiền ở đâu ra?

“Nguồn” tiền chủ yếu trong trại tạm giam là do lũ tù sau khi ra toà xét xử mang về.

Lũ “choang chuếch” (trinh sát) biết rất rõ điều đó và cũng khám rất kỹ (có tới 3 cửa bị dừng lại khám đồ vi phạm), thế nhưng tiền vẫn cứ lọt vào đến buồng tạm giam. Lũ tù có những cách thức mang tiền vào phổ biến như: Sau khi xử được gặp gia đình thì yêu cầu gia đình quấn tờ polime 500 nhỏ lại sau đó buộc chặt và… nuốt vào bụng, cách thứ hai, cũng cái tiền quấn nhỏ lại ấy được nhét sâu vào… lỗ đít (hậu môn), chả thế mà lũ “choang chuếch” khi khám tù bao giờ cũng yêu cầu tù… tụt quần, chổng mông và vạch lỗ đít cho chúng nó… nhòm…, một cách nữa và an toàn hơn là cách nhờ gia đình gửi tiền thẳng cho bọn tù “chạy ngoài” mang vào (cách này thường bị “cắt phế” 50% )…

Thế lũ “choang” có biết và ngăn cản không? Xin lỗi là chúng biết, biết rất rõ là đằng khác, nhưng chúng ngăn cản làm sao nổi, bởi chúng đã được “tọng” đầy mồm rồi thì còn cản cái nỗi gì (mỗi lần muốn gặp gia đình để ABC… như thế, lũ “choang” sẽ đếm người để nhận tiền – chẳng hạn 5 thằng thì sẽ là 1 triệu – tuy nhiên chúng rất quái, chúng thường “tăm tia” những nhà có điều kiện để “chém” cật lực và số tiền khi ấy thậm chí có thể lên đến vài triệu đồng cho một lần gặp gia đình 10 phút…)

Lại nói về tiền sau khi được nuốt vào bụng, trở về buồng sẽ được uống no nước bể (no đến mức có thể oẹ ra được ấy) sau đó thò tay vào “móc họng” để nôn ra, trường hợp nào không nôn ra được thì sẽ nhồi cho ăn thật nhiều để có thể sớm “thải” ra được bằng đường hậu môn (có một đội ngũ chuyên chăm sóc cho những “con gà đẻ trứng vàng” kiểu như thế này).

Vậy việc mang tiền vào và việc trong buồng có đồ vi phạm quản giáo có biết không?

Đương nhiên là biết chứ, nhưng quản giáo ở đây có chế độ “khoán” riêng cho mỗi buồng (kiểu mỗi tháng một buồng phải nộp ra ngoài cho “thầy” 10 triệu ấy), sau đó buồng sẽ được “thầy bảo kê” cho dễ thở, buồng nào hoàn thành vượt chỉ tiêu sẽ được “thầy hào phóng” thưởng cho… một gói thuốc lào và mấy điếu vina…

Ở đây thường cứ 1 tuần lũ “choang chuếch” sẽ “đập buồng” một lần để kiểm tra đồ vi phạm. Bao giờ chúng cũng ào ào khoảng 10 thằng bất ngờ ập vào các buồng, bọn này chủ yếu lính nghĩa vụ và rất trẻ, chúng được trang bị dùi cui chống bạo động, dùi cui điện… Thằng chỉ huy thì đeo súng trông rất “máu”.

Tuy chúng hay “đột kích” bất ngờ nhưng đa phần lũ tù đều cảnh giác và được “điện báo” từ xa…

Vậy… “điện” cho nhau bằng cách nào?

Trong vấn đề này, được cái lũ tù cũng… đoàn kết, buồng phía ngoài cùng bao giờ cũng có một nhóm được cắt cử để “soi” trinh sát, qua các lỗ cửa nếu thấy chúng từ ngoài sẽ lập tức “điện” cho buồng bên cạnh, “điện” bằng cách đập vào tường ba phát “bộp bộp bộp”, buồng phía trong nhận được tín hiệu sẽ “nghe điện” và nhận câu thông báo ngắn gọn: “Choang” đang vào. Thế là cứ buồng ngoài “điện” cho buồng trong, và chỉ sau một phút cả trăm buồng đã đều sẵn sàng trong tư thế “đối phó”… với “địch”…

Không khí đối phó khẩn trương hệt như thời chiến tranh mỗi khi nhận được thông báo: “Đồng bào chú ý, đồng bào chú ý, máy bay địch cách HN 20 km…” vậy…

Sau khi nhận được “điện” các buồng lập tức tìm cách giấu đồ vi phạm. Thuốc lào và một số đồ vi phạm được chia nhỏ ra các túi và nhét vào tay cầm của chiếc gáo nhựa, vào lỗ cống, vào hộc của chiếc quạt trần trên nóc buồng (chúng công kênh nhau hình chiếc tháp 3 tầng), và cả nhét theo kiểu “truyền thống” vào… lỗ đít nữa…

Có nhiều trường hợp “trực buồng” phải mang “đồ” ra gửi quản giáo, và quản giáo luôn nhiệt tình bao che, sở dĩ có chuyện này là vì nếu chẳng may trong buồng bị phát hiện có đồ vi phạm, bị lập biên bản, thì chính quản giáo sẽ là kẻ bị trại kỷ luật đầu tiên (khi bị phát hiện, nếu quản giáo muốn “êm” thì phải hối lộ cho chính tay đội trưởng trinh sát vài “quả”) – Ở cái chốn này, chuyện ghen ăn tức ở, chuyện rình rập “cắn” nhau của quản giáo với trinh sát (choang) như cơm bữa, bọn trinh sát mà “a cay” thằng quản giáo nào thì nó cho “đập buồng” liên tục, khổ cho quản giáo là buồng nào mà chả có đồ vi phạm, tù mà, mở mắt ra là có vi phạm rồi. Quả thật, cái thế giới của lũ người “trông tù” này cũng có nhiều điều để nói lắm..

Việc “đập buồng” của lũ trinh sát (choang) thường là theo định kỳ mỗi tuần một lần, nhưng nhiều khi bọn nó “hứng” lên, chúng nó sẽ “đập” liên tục, ấy là khi chúng nó thấy trong tuần lũ tù đầu đi xử về đông (thường tù lần đầu thì dễ có điều kiện vì phạm tội lần đầu vẫn còn được gia đình thương), bọn “choang” ngửi thấy có mùi tiền và thế là chúng nó “đập” nhiệt tình…

Lũ “choang” chiếm phần lớn ở độ tuổi ngoài 20, biết nói thế nào nhỉ, bọn “lính nghĩa vụ” này không những chẳng có “vẹo” gì mà còn bị chỉ huy trong trại nó coi chả ra cái mẹ gì, thế cho nên chúng luôn thích “thể hiện” với lũ tù để lấy “oai”, lũ tù đi “lấy cung” , đi xử, hoặc đi gặp người nhà về… trên đường có lỡ gặp chúng thì “khôn hồn” tránh gọn vào một bên không là ăn “sút” ngay lập tức, thằng nào không biết “cụp pha” mà cứ giương mắt lên nhìn chúng nó là được nghe: “Đ. cái con mẹ mày, thích nhìn à, bố đá chết mẹ mày bây giờ” ngay.

Khi chúng vào buồng để dẫn giải thằng nào đi xử, thì câu đầu tiên của chúng cũng là: “Lát có muốn gặp người nhà không?” Nếu trả lời là “thưa thầy, con có” thì sẽ nhận được câu tiếp theo “Bảo người nhà mày đưa tiền cho tao nghe chưa, đừng đưa cho… mấy thằng kia”. Đấy, nội bộ chúng nó đã thế rồi, chúng thích “cẩu xực” kiểu ấy để khi chia chác thì có thể “cấu” lại được một phần… (lũ tù cũng luôn phải một điều “thầy thầy, con con” với cái loại “cẩu” này, lớ xớ gọi nhầm là “biết tay nhau ngay”).

Lại nói về việc “đập buồng” của lũ “choang”. Khi chúng đến buồng nào, chúng sẽ dàn quân thành hàng trước cửa buồng, thằng chỉ huy sẽ ra mệnh lệnh với tù: “Tất cả ngồi đâu ngồi đấy, thằng nào cử động bố đập chết”, sau đó chúng sẽ đợi quản giáo mang chìa khoá đến để mở cửa buồng.

Cửa buồng mở, chúng ào vào “án ngữ” ở những vị trí chủ chốt và “xung yếu” nhất đồng thời ra tiếp mệnh lệnh:

– Tất cả đưa tay lên đầu và ngồi hết xuống “lòng mà”!

Thế là già trẻ lớn bế lặng lẽ ngồi xếp thành hai hàng, 4 thằng “choang” sẽ đi rũ tung chăn chiếu, nội vụ, 3 thằng khác đi soi đèn pin và khám những chỗ “tối” nhất, 2 thằng đứng chặn ở cửa buồng và lần lượt gọi từng thằng tù ra “***g” để khám người, chúng khám người cũng “hiểm” lắm, đầu tiên là bắt há mồm để “soi” xem có ngậm cái gì không, sau đó bắt tụt quần, chổng mông lên để cho chúng nó nhòm vào… lỗ đít, kế đến chúng mới lần sờ khắp nơi trên người…

Khám xong chúng sẽ dồn tù vào một góc và chờ đợi kết quả của việc khám buồng.

Tôi là người được chứng kiến khá nhiều lần “đập buồng” thế này, có thể dễ dàng nhận thấy thái độ “đập” của bọn “choang” thế nào, nếu buồng nào mà quản giáo có sự “thân quen” thì chúng sẽ “đập” rất nhẹ nhàng, khám qua loa thôi, thậm chí có khi thấy đồ vi phạm chúng cũng sẽ làm ngơ, thế nhưng ngược lại thì, chúng “hành” cho tới nơi tới chốn, đã có thằng “xe” làm nhiệm vụ quản lý “đồ” vì vội vàng mà quên mất gói thuốc lào chưa kịp cất, chúng sờ thấy, thế là chúng gọi ra một góc, hai thằng “choang” dồn lại, một thằng cứ “*** ngựa” (dùi cui chống bạo động) nó táng, thằng còn lại vừa dùng gầm giày dẫm lên mặt vừa dùng dùi cui điện dí vào người, khổ cho cái thằng “xe” kia, nó bị đối xử còn hơn cả một con vật.

Tay quản giáo đứng trơ như trời trồng, mặt tái dại, với việc để trong buồng có đồ vi phạm thế này nó sẽ bị “mất điểm” và bị kỷ luật, nhẹ thì cũng là nêu tên khiển trách trong lần họp giao ban, còn nếu vài lần “dính” thế này thì sẽ bị “đẩy” đến khu vực khác “ít màu, ít mỡ”.

(còn tiếp)

Advertisements

07/06/2011 - Posted by | Truyện ngắn hay | ,

4 phản hồi »

  1. Càng đọc càng thấy ghê tởm cái lũ nhân danh luật pháp!

    Bình luận bởi | 08/06/2011 | Phản hồi

    • Xã hội cũng có góc tối mà anh Mô. Chỉ có điều biết nó tối thế, mình nên tránh.

      Bình luận bởi CÚN | 11/06/2011 | Phản hồi

  2. Cún chạy nước rút khiếp quá, đọc hụt cả hơi. 😀

    Bình luận bởi cuadong2010 | 09/06/2011 | Phản hồi

    • Em chạy theo còm bên nhà Cua cũng hụt hơi!

      Bình luận bởi CÚN | 11/06/2011 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: