Mua Thu Ha Noi

Đã mang lấy nghiệp vào thân Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

BÃO LÒNG (3)

Tác giả: Gia Nguyễn

Đọc phần 2 tại đây

Cuộc sống của tù vẫn diễn ra như thế, ngẫm mới thấy cái nơi “bần cùng” nhất của xã hội này thật là kinh khủng.

Trong cái mớ “hỗn độn” và bần cùng này, ngoài cái sự phân cấp bẩn tưởi có thể nhìn thấy kia… còn có vô cùng nhiều là sự phức tạp, bon chen, kèn cựa của “thế giới ngầm”… Nếu không tỉnh táo, sẽ thật khó để mà giữ được mình trọn vẹn và sẽ là cực kỳ nguy hiểm…

Tôi đã phải quan sát rất nhiều, “câm nín” rất nhiều trước khi “hành xử” bất cứ việc gì… bởi nếu không, tôi sẽ là mục tiêu để triệt hạ ngay lập tức, có quá nhiều bài học nhãn tiền về những kiểu như thế rồi, thằng nào lớ xớ bị vào tầm “soi”, tầm “đèn” thì chỉ có xác định luôn, không thẻ ngóc đầu lên được…

Có những sự việc nhiều khi tức đến “nổ cổ” mà cũng vẫn phải nhẫn nhịn, ở đây sự láo lếu và bất công tồn tại mọi lúc, mọi nơi…

Dã man nhất và cũng là ác liệt nhất là khi có sự kèn cựa nhau tạo thành bè cánh, chúng sẽ “chiến” nhau mà không chừa thủ đoạn nào cả, có thằng đêm không dám ngủ vì sợ bị… “moi pha”, bị… “nhể ốc” (bị móc mắt)…, đơn giản hơn thì bị lén vứt đồ vi phạm hoặc đồ của người khác vào chỗ nằm, sau đó kêu ầm lên để lấy lý do cho cả một “hội đồng gấu mèo” lao vào sử dụng “thập cẩm chưởng”… Chưa hết, chúng đánh xong, tiếp tục báo cho lũ quản giáo, mà quản giáo đã biết thì thôi rồi, nó đánh cho nhớ ông bà ông vải luôn, cứ dùi cui cao su loại chống bạo động nó “táng”, lũ tù gọi cái thứ dùi cui này là “*** ngựa”, cái loại “*** ngựa” này vụt vào thịt phát nào thì “chín” luôn phát đấy, tím đen ngay lập tức… nhưng ác nhất là nó “quại” vào các khớp tay, khớp chân, mắt cá và bánh chè… “tra khớp” kiểu “chết mẹ chúng mày đi” này… dã man không thể tưởng tượng nổi. Đa phần những thằng sau khi bị “tra khớp” chỉ có nước… bò, chứ đố thằng nào đi được, có thằng sau khi bị “đòn cán bộ” xong sốt xình xịch cả tuần luôn…

Thường những việc như thế là “chuyện trong nhà” và lũ quản giáo phải giấu, bởi đến tai mấy “Ban” thì cũng hơi phiền, “Ban” ở đây tức là mấy tay đội trưởng, đội phó quản giáo. Quản giáo ở đây sợ “Ban” như sợ cọp… nếu lỡ để “Ban” biết thì chỉ có nước dúi cho “Ban” vài “quả” (tức vài triệu), sau đó sẽ tìm cách để “quay” lại tù sau…

 

 

Việc xưng hô ở đây cũng có thể gọi là quái đản và “hiểm hóc” kinh dị. Lũ tù phải gọi quản giáo là “thầy” và xưng “con”, gọi mấy tay đội trưởng, đội phó quản giáo là “ban” và cũng xưng “con”… thằng nào lớ xớ gọi nhầm là nó đá thẳng vào mặt ngay (trong khi theo quy định thì gọi chung là “cán bộ” và xưng “tôi” ). Một điều nữa là việc lũ quản giáo ở đây đặc biệt thích dùng… gầm giầy để “dạy dỗ” tù.

Bọn quản giáo nhìn chung là rất đáng ghét bới thật sự chúng quá… “bẩn”, thế nhưng còn một loại nữa cũng đáng ghét không kém, đó là bọn “trinh sát” (lũ tù gọi là “choang”, “chuếch”…), bọn này làm nhiệm vụ bảo vệ, kiểm tra và dẫn giải can phạm (hình ảnh bọn công an dẫn giải can phạm ra toà khi xét xử mà mọi người hay nhìn thấy trên các phương tiện thông tin đại chúng chính là “choang”, “chuếch” đấy)… chúng nó chủ yếu là “oắt con” chừng 19 – 20 tuổi, chủ yếu là lính đi nghĩa vụ, bọn này tuổi “oắt con” nhưng bố láo, trịch thượng và đánh người thì chẳng “oắt con” tẹo nào, lũ tù cũng phải gọi bọn này là “thầy” và xưng “con”, đã từng có thằng… nhỡ mồm gọi nhầm nó là “anh”, lập tức bị nó đá cho sưng vều cả mặt, ức kinh khủng mà chằng thằng nào dám “bật”.

Mỗi lần chúng nó “đập buồng” (tức là kiểm tra buồng) mà phát hiện ra đồ vi phạm như: tiền, thuốc lá, thuốc lào, bật lửa, dao cạo râu, vật cứng… thì cứ “*** ngựa” nó… “chơi”, cứ gầm giầy nó dẫm vào mặt… đánh chán rồi nó bắt ký vào biên bản rồi cho đi cùm chân mười ngày.

Đứa nào chẳng may bị đi kỷ luật thì “chột nhớn” luôn, bị cùm chân 10 ngày liên tục tại chỗ trong một gian buồng tối rộng chừng 3m2, nóng và bẩn thì có thể nói là số 1, không có nước sinh hoạt, không tắm rửa, đái ỉa vào bô, đến bữa có thằng vứt cho nắm cơm, thức ăn thì bị cấm… Buồng bẩn, muỗi nhiều như “quân Nguyên”, con to con nhỏ bay vè vè như trực thăng luôn… Nhiều thằng khi hết kỷ luật ra khỏi buồng cùm, ngã đổ vật như cây chuối, chân tê cứng, suy kiệt, liệt… chưa kịp về buồng chung đã phải “chuyển khẩu” xuống bệnh xá.

Nghịch cảnh và trớ trêu lắm, quản giáo nó coi tù không ra cái cứt gì cả, có chăng nó “ăn” tiền của thằng nào rồi thì nó “bảo kê” cho thoải mái trong buồng thôi, còn không thì cứ gọi là “mút chỉ” với chúng nó (mút chỉ: ý nói ngồi mút cuộn chỉ vào mồm nó khó chịu và rất lâu và gần như là không mút được). Nhiều lúc quản giáo nó đứng giữa buồng tuyên bố: “Đ.mẹ chúng mày, ở nhà bố mẹ chúng mày nói có thể chúng mày không nghe, chứ vào đây bố nói không nghe bố… “đập chết ăn thịt”…” . Nhiều lúc nghĩ tội cho mấy ông già, đáng tuổi bố nó, thậm chí có người đáng tuổi ông nó mà vẫn cứ phải ngọt nhạt “thầy thầy, con con”… Đời chúng nó “ăn mặn” như thế, liệu đời con cháu chúng nó có… “khát nước” không đây???…

Cuộc sống của tù quanh quẩn, quẩn quanh, nhiễu nhương và quái đản. Cũng may là tôi vẫn bình an vô sự. Đôi lúc thiếu kiềm chế, tôi cũng đã từng chạm vào cái ngưỡng của sự “phang, phập”… có lần do thiếu kiềm chế, tôi cũng đã “xuống tay” đánh người, thế nhưng tôi luôn được anh em trong buồng bảo vệ tuyệt đối. Nói vậy không phải là bởi tôi “đầu gấu, đầu mèo” gì, thực tế tôi vẫn sống bằng tình cảm là chính, tôi quen giúp mọi người chứ chưa hề bao giờ có ý hại ai. Ai thiếu quần áo, chăn đắp… tôi cũng cho hoặc xin cho, lũ “Dân” thường xuyên được tôi cho tí lạc, tí ruốc vì tôi thấy chúng nó khổ quá… Tôi nghĩ đời thằng tù đã khổ lắm rồi, còn làm khổ nhau thêm làm gì nữa, chính vì thế có một thời gian dưới sự điều hành của tôi, buồng giam luôn có không khí thoải mái, ấm áp…

Tôi chỉ có bị nhiễm một thói xấu duy nhất, đó là sinh ra nói tục, chửi bậy, có lẽ là do bị ảnh hưởng của môi trường sống… Ở cái chốn này, đố mà tìm thấy một thằng nào đó không chửi bậy, kể cả mấy ông già… Vì ở đây lâu lâu ai cũng vậy, “nhiễm” hết. Tôi cũng đã cố gắng hạn chế và sửa bớt cái kiểu “vô học” này được khá nhiều. Tôi quyết tâm giữ gìn, làm nhiều việc tốt và sống tốt với mọi người, bởi đơn giản, tôi phải trở về, tôi phải làm lại, tôi phải chứng minh cho mọi người thấy tôi không phải là người xấu, tôi vẫn còn cơ hội lấy lại những gì đã mất, vẫn còn những điều tốt đẹp chờ tôi ở phía trước và tôi cần phải cố gắng.

Việc tôi sa chân vào vòng lao lý, tôi rất ân hận và đau khổ, biết bao đêm tôi vắt tay lên trán để mà ngẫm nghĩ, tôi đã phải trải qua nhiều cơn sóng gió mà có những lúc tôi tưởng như mình không vượt qua nổi…

Môi trường tù đã trui rèn tôi, cho tôi thêm bản lĩnh và sự lỳ lợm, tôi “rắn” hơn trước kia rất nhiều, tiếp xúc với đủ loại người ở góc độ này, tôi hiểu và vỡ ra nhiều thứ, những thứ mà nếu ở ngoài xã hôi sẽ không thể mà biết được, ở đây có đủ các loại người, đủ loại tội, thôi thì có cả 1001 lý do…

Có thể rằng ai đó cứ nhắc đến tù là nghĩ ngay đến sự xấu xa, thế nhưng có rơi vào hoàn cảnh này thì mới hiểu được, cũng không phải ai vào đây cũng xấu, cũng do bản chất lưu manh côn đồ, nghiện ngập… Có nhiều lý do bị đi tù trớ trêu lắm, nghe mà cười ra nước mắt… Có thằng trông rất hiền, ngoan, công ăn việc làm tử tế, trên đường đi làm về, trêu mấy đứa học sinh, giật mũ lưỡi trai trên đầu chúng nó… đúng lúc gặp mấy thằng đội “chống cướp giật” đi qua, thế là bị bắt, bị quy ngay vào tội “cướp giật”, bị “phang” ngay cái án 20 tháng tù vào mặt, “nhục như con trùng trục” chỉ vì cái mũ trị giá khoảng 15.000 đồng; Rồi có thằng đi đòi nợ 100.000 đồng, thằng kia không có tiền nên nó bảo đưa đồng hồ gán, thằng kia “vui vẻ” tháo đồng hồ đưa cho, sau đó đi… báo công an, thế là bị bắt, bị xử 30 tháng tù về tội “cưỡng đoạt tài sản”…; Còn có một chuyện như thế này, nghĩ mà thương cho cái thằng Cường “béo” suốt ngày hài hước và tếu táo… Hôm ấy nó và vợ đi chơi về, bị một thằng quệt nhẹ xe chỗ đèn đỏ, lời qua tiếng lại rồi chửi nhau, thằng Cường “béo” chạy vào nhà bạn gần đó cầm dao chay ra “lùa” thằng kia, vừa “lùa” vào một nhà gần đó vừa hô “Bố giết chết mẹ mày…”, không may gặp đúng thằng “hình sự” ở số 7 Thiền Quang, bị dồn vào đường cùng nó rút súng ra bắn xuống đất, thấy vậy thằng Cường “béo” quay ra, lúc này thằng kia không tha, nó hô mọi người bắt thằng Cường “béo” lại, thế là bị quy vào tội “giết người”, lý do không thành là ngoài ý muốn vì đã cố tình truy sát đến cùng và hô “bố giết mày…”, chết là chết ở cái câu “bố giết mày…”. Hôm đem ra xử, nó bị xử tới 9 năm, nó sốc và suy sụp hoàn toàn… Hôm tôi đọc cáo trạng của thằng này tôi thấy thật là khôi hài, tưởng rằng nó chỉ xử treo rồi cho về, ai ngờ nó xử hành vi mà nặng quá… không thể tin nổi nữa…

———————————-

Tôi đã phải sống với một cuộc sống hết sức phức tạp của tù. Ở đây chiếm đa phần là dân lưu manh, côn đồ và nghiện ngập, cho nên thay vì đối xử với nhau bằng tình người thì chúng đối xử với nhau bằng luật riêng, một cái thứ luật do chính lũ tù đẻ ra, và cái lụât ấy người ta vẫn gọi nôm na là “luật rừng”. Tôi cũng đã từng thắc mắc, nhưng cũng chỉ nhận được một câu trả lời không đầu không cuối: “Tù mà”.

Những đêm đầu tiên trong trại tạm giam, tôi luôn giật mình bởi những giấc ngủ mộng mị, tôi rất sợ cái ánh sáng vàng đục chiếu thẳng vào mắt từ trên trần hắt xuống mỗi khi mở mắt, giấc ngủ luôn bị đày đoạ với những nhớp nháp khó chịu, ở quanh mình lúc nào cũng nhung nhúc là người, bẩn thỉu, hôi hám. Khi buồng đông, lũ “dân” còn phải nằm ngủ kiểu “úp thìa” – tức là nằm nghiêng úp mặt vào lưng nhau, một tư thế cực kỳ khó chịu, đã thế cả đêm chỉ được đổi tư thế nằm đúng 1 lần, đó là xoay người úp ngược lại so với tư thế ban đầu. Kiểu nằm này được coi là một trong những “chiêu” khổ nhất của tù, nhưng không thằng nào dám chống đối cả, bởi chúng sợ đòn tù.

Với tôi, mỗi ngày ở tù là một ngày sống mà như chết, ở trong một căn phòng như thế có cảm giác như là một con vật được nuôi nhốt theo kiểu công nghiệp, thiếu ánh sáng, thiếu khí trời, mọi thứ lặp đi lặp lại theo một trình tự nhàm chán, một dạng sống vô nghĩa, lúc nào cũng cảm thấy thiếu thốn, lúc nào cũng cảm thấy lo âu, ngày tháng thì trôi qua một cách chậm chạp, có những khi đứng “bám ***g” cảm thấy như muốn phát rồ phát dại lên, tôi muốn đấm, muốn đá, muốn phá phách… Những lúc như thế con người ta rơi vào trạng thái quẫn. Nhiều lúc cứ ngẩn ngơ, thậm chí ước gì mình có thể là một thằng điên không biết nhớ, một thằng điên không biết buồn…

Tôi bị đóng “dân” đúng một hôm, sang ngày thứ hai tôi được nhấc lên làm “vệ sinh”, với lũ tù thì việc tôi được nhảy lên làm vệ sinh là một bước đại nhày vọt, bởi ở đây chúng phải “phấn đấu luồn cúi” thật tốt thì may ra…

Chúng không hiểu được, rõ ràng cùng là tù, nhưng tôi khác chúng nhiều lắm.

Công việc duy nhất của tôi lúc đó là cùng một thằng nữa lau nhà, chỉ thế thôi nhưng cũng đã khác nhiều so với “dân”, chỗ ngồi, chỗ nằm của tôi “nhảy vọt” tới 12 bậc, nói thế bởi tù rất coi trọng chỗ ngồi, chỗ ngồi thể hiện vị trí ở trong buồng, bữa ăn của tôi cũng khác nhiều, tôi được ăn cơm với rau sạch, tức là rau đã được nhặt tử tế, trong bát thì có them vài hạt lạc và tí ruốc… Lại nói đến ruốc Hoả Lò thì thôi rồi, chủ yếu là… sắn dây, mặn thì khủng khiếp, loại ruốc này để vào bát cho đẹp thôi chứ tôi hầu như không ăn.

Thú thực tôi không khoái cái vụ lau nhà này, hôm đầu cơ tay đau mỏi đến phát sợ, có lẽ là do tôi lâu không phải lao động kiểu cơ bắp như thế. Cũng may tôi cũng chỉ phải làm “vệ sinh” có 2 hôm.

Tôi chỉ thực sự “thăng tiến” khi bố và anh tôi thực hiện một cuộc “thăm viếng” đến nhà ta quản giáo. Vậy là sau 3 hôm tôi được “nhấc” thẳng lên “xe trên”, con đường “leo” của tôi bắt đầu thuận buồm xuôi gió từ đấy, cũng phải nói rằng nhờ khả năng ngoại giao mà tôi đã ”trơn tru” tạo ra cho mình được một cuộc sống dễ thở hơn.

Làm “xe” tức là tôi có thể đi lại thoải mái, được nói chuyện, được đi vệ sinh mà không phải xin phép, được ăn cơm có thịt, có giò, có chả… Mặc dù như vậy nhưng tôi cũng hết sức giữ gìn, bởi cuộc sống của tù cực kỳ phức tạp, nếu không cẩn thận, rất dễ mình sẽ trở thành mục tiêu triệt hạ vì đố kỵ của kẻ khác ngay.

Phải nói rằng, tuy không bị “đày ải” như những thằng tù khác, nhưng những gì tôi chứng kiến trong tù thì vẫn là một nỗi ám ảnh kinh hoàng, nơi đây là một xã hội bần tiện thu nhỏ, là một “thị trường đắt đỏ nhất hành tinh” (phần 2 tôi sẽ viết riêng về cái “thị trường” này, cái “thị trường” mà một gói thuốc lào trị giá 500 đồng ở ngoài xã hội, vào đây có giá… 100.000 đồng…), nơi đây là một bộ phim “dã sử” sống động nhất, miêu tả rõ nhất về những gì mà xã hội người ta vẫn gọi nôm na là “địa ngục”, … Có bao nhiêu cái xấu xa, ở đây có đủ cả, tất cả hiển hiện hàng ngày, công khai, rõ nét.

Tôi dựa lưng vào tường, răng tôi cắn chặt vào môi rớm máu, mắt tôi cay xè… Tôi nhớ nhà. Đã một tháng trôi qua kể từ ngày tôi bị bắt, tôi đấm mạnh tay vào tường… Tại sao cơ chứ???

Tôi bị đưa về công an phường lúc 15 giờ, rêu rã, hoảng hốt và sợ hãi, cổ họng tôi đắng ngắt.

– Bây giờ cứ bình tĩnh và ghi lại tất cả sự việc vào đây, nhớ tường trình rõ – Một tay công an trẻ măng đưa cho tôi tờ giấy và cái bút.

– Anh cho em gặp lãnh đạo – Tôi nói

– Được rồi, cứ ghi bản kiểm điểm và lấy lời khai ban đầu đã

Nói rồi tay công an bước ra để lại tôi một mình trong phòng.

16h, một tay thiếu tá bước vào

– Cũng may cho mày là nó chỉ bị phần mềm thôi

Tôi thở phào, hình ảnh cú đánh trúng đầu nó của tôi hiện ra rõ mồn một, lúc đó, nó ôm đầu gục xuống, máu trào ra… Tôi đã nghĩ rằng với cú đánh bằng thanh sắt ấy, nó sẽ không qua được…

Tôi thấy hối hận quá, tôi đâu có muốn thế này, nhưng tại sao hai đứa nó lại tấn công tôi trước? Tại sao???…

Tôi châm thuốc, rít một hơi dài như vô tận, bao thuốc là “tài sản” cuối cùng còn được phép ở lại chỗ tôi ngồi, còn tất cả đều đã được tạm giữ hết. Tôi ngả người vào ghế, đầu óc tôi như có luồng điện chạy qua… Mới sáng nay thôi, tôi vẫn còn là một kẻ phong độ và lịch lãm…

Tôi đờ đẫn hút hết điếu thuốc này rồi lại đến điếu thuốc khác, thời gian sao mà nặng nề và chậm chạp, chiếc kim đồng hồ cứ nhảy từng nấc một như trêu tức, tôi vô thức nhìn theo và đếm, mãi lâu rồi mà mới có 2 giờ sáng, chân tay tôi tê cứng và mỏi nhừ, hai miếng vải ở đầu gối rách toang, hậu quả của cú ngã lúc ẩu đả hồi chiều, tôi kéo hai ống quần lên, bây giờ tôi mới thấy đau, hai mảng da lớn tróc ra tím tái, tôi hít hà thổi nhẹ vào đó… rát quá, cả buổi chiều tôi không để ý tới nó… mà cũng chẳng có thời gian mà để ý đến cái nỗi đau về thể xác ấy… Tinh thần tôi còn đau gấp bội…

Tôi cứ đau đáu đôi mắt, chẳng thể nào chợp mắt được dù chỉ là một phút, ngoài kia chỉ cách một bức tường thôi vẫn thi thoảng những tiếng xe chạy, có một thế giới tự do đẹp đẽ, yên bình… Tôi muốn giật tung cánh cửa, muốn lao ra ngoài, muốn chạy về ôm lấy những người thân yêu nhất của mình… tôi muốn nói từ sâu thẳm trái tim, từ đáy lòng tôi: Tôi xin lỗi.

Tối hôm qua, mấy tay công an phường động viên tôi cứ lên quận, rồi chờ mọi việc êm sẽ tính tiếp, và tôi đã tin chúng nó, chẳng biết phải nói thế nào nữa, nhưng rõ ràng ở những chỗ “có công an” mà tôi đã từng đi qua, đâu đâu cũng có thằng đểu cả, chúng chỉ tử tế khi có tiền mà thôi.

21h tôi được đưa tới quận, cùng lúc ấy ở phường khác cũng đưa lên một thằng phạm tội mua bán ma tuý gì đó. Vừa bước qua cái cổng sắt cao ngật ngưỡng, những cái đầu đủ mọi hình thù vằn vện, nhất là mấy thằng ở buồng ngoài cùng chỗ trực ban, người xăm xanh lét, chúng nhao nhao lên như những con hổ đói: Có bật lửa không? – Có thuốc không? – Tội gì, tội gì???… Tôi chẳng nói, cũng chẳng trả lời, đang chán đây, các dây thần kinh căng lên như dây đàn – hỏi hỏi cái gì cơ chứ…

Thằng “ma tuý” đã làm xong thủ tục “nhập kho” và được đưa vào buồng số 5, tôi ngao ngán nhìn theo, sắp đến lượt mình rồi đây… Bỗng từ buồng số 5 – Rầm, rầm… uỵch uỵch… hự… – Báo cáo cán bộ.ộ..ộ… – Thôi xong rồi, thằng lính mới bị đánh – Những tiếng “uỵch, hự” tiếp tục vang lên, tay cán bộ trực ban lúc ấy đứng dậy, dửng dưng như không bước vào:

– Thôi

– Thưa thầy thằng này nó “bật”, người bẩn bảo nó tắm nó không tắm

– Thôi không đánh nó nữa, thằng kia tắm đi, kêu ít thôi – Nói rồi tay cán bộ lại dửng dưng đi ra

Ở bên ngoài tôi bắt đầu cảm thấy ghê ghê khi chứng kiến sự việc, xong rồi, cái thân xác còm cõi của mình nó mà đá cho ba cái thì gãy hết cả xương…

Thằng này chưa nhận được, chưa có lệnh tạm giữ, cứ đưa về phường đã

Thế là tôi lại được đưa lên xe về phường, mặt tôi giãn ra, chưa phải vào mấy cái buồng kia là may rồi, thoát được lúc nào hẵng cứ biết lúc ấy đã.

Về phường, gia đình tôi đã đến, tôi có phần yên tâm đôi chút, mọi người mua cho tôi phở, bánh… nhưng tôi không ăn, nói đúng hơn là tôi nuốt không nổi, cổ họng thì khô rát và đắng, tôi lập bập với bao thuốc, rút một điếu và châm lửa… tôi thậm chí không nhìn thẳng vào đôi mắt của bố tôi nữa…

Tôi gật đầu khi nhận được những lời động viên, rằng sẽ không có vấn đề gì…

Trời đã sáng hẳn, mới một đêm không ngủ, người tôi dộc đi, râu ria lởm chởm, đi vệ sinh nhìn vào gương tôi không tin cái gương mặt tệ hại kia lại là của tôi nữa.

Tôi khắc khoải chờ cả một buổi sáng, hy vọng một phép màu nhiệm nào đấy, gia đình tôi sẽ giải quyết ổn thoả mọi việc và tôi sẽ được về…

Không, chẳng có phép màu nhiệm nào cả, gần 15 giờ… theo luật, lũ người kia không được phép giữ tôi quá 24 tiếng, thế là chúng lại đưa tôi tới quận và lần này tôi tới quận thật, nghĩ đến chuyện tối qua, tôi rùng mình…

Sau khi làm thủ tục, tôi ký vào lệnh tạm giữ 3 ngày, nhìn tờ lệnh mắt tôi hoa lên, tôi lẩm bẩm trong đầu, trời ơi, bao giờ mới hết 3 ngày đây? cái gì đang chờ tôi thế này?…

Tôi được phân vào buồng 5, đúng cái buồng tối qua, tôi sợ nhưng cố lấy vẻ bình tĩnh vốn có…

– Anh, sao lại vào đây?

Tôi giật mình vì tiếng gọi, tôi nhận ra ở buồng bên cạnh người gọi tôi là thằng Hùng (trước học khoa nhạc ở trường Nhạc Hoạ TW nhưng bỏ dở), tôi không chơi với Hùng, nhưng tôi và Hùng có sự quan hệ xã giao. Tôi nén tiếng thở dài…

– Anh đánh nhau Hùng ạ, buồn quá…

– Em thì bị bắt vì sử dụng ma tuý. Nhưng thôi, đừng kêu làm gì, đã vào đây rồi thì chấp nhận thôi, anh cứ yên tâm không phải sợ gì hết…

Nói rồi thằng Hùng gọi với sang buồng 5

– Này mấy thằng buồng 5 ơi, ông anh tao vào nhớ giúp đỡ đấy nhé

– Được rồi, cứ yên tâm – từ buồng 5 có tiếng vọng sang

Thật là may, tôi cảm thấy yên tâm hơn khi có thằng Hùng.

Tôi bước chân vào một căn phòng rộng chừng mười mấy mét vuông, có tất cả 8 thằng đứng ngồi lố nhố, thằng nào yếu bóng vía lần đầu gặp chúng chắc sẽ… xỉu luôn, toàn là dân trộm cướp, nghiện ngập cả… thằng nào mặt cũng đằng đằng sát khí…

Sau khi chào hỏi xong xuôi, một thằng cao to nói với tôi:

– Mày đi tắm đi, sắp đến giờ cơm rồi đấy

– Vâng

Tôi cởi quần áo, cuối buồng là một cái bể nước nho nhỏ, đối diện là cái bệ xí, cả hai được ngăn với phần còn lại của buồng bằng một bức tường cao chừng 70cm. Tôi múc nước dội lên người, những gáo nước lạnh làm tôi tỉnh ra đôi chút.

Tắm xong thì cũng đến giờ xếp hàng ra sân ăn cơm, tôi dửng dưng bước ra, ngồi xuống lấy lệ, cơm được chia mỗi thằng một bát to như cái bát múc canh (sau này tôi biết lũ tù gọi cái bát đó là “bo”), ăn với rau muống nấu và vài miếng dừa kho…

Thấy tôi hờ hững, một thằng bảo tôi: Ăn đi ông, thế này là thiên đường rồi đấy, lên Hoả Lò ấy à, gia vị cũng không có mà ăn đâu… Bao giờ ông ăn bột canh mà cảm nhận ngon như ăn… thịt bò thì ông mới “thấu” được thế nào là tù…

Tôi thở dài, lắc đầu, giờ này có sơn hào hải vị tôi cũng không nuốt nổi

– Em không đói

– Không đói cũng cố mà ăn đi, đêm “xoáy” lắm (đói cồn cào), không chịu được đâu

Tôi lắc đầu, từ hôm qua tới giờ hầu như tôi chẳng ăn gì, tôi cũng chẳng thấy đói, chỉ thấy mệt và chán. Tôi lặng lẽ đứng dậy đi vào trong buồng, mặc cho các cặp mắt nhìn theo…

Thằng Hùng từ buồng 4 đưa sang cho tôi một bộ quần áo gió

– Cầm lấy đêm mặc kẻo muỗi và lạnh anh ạ

– Ừ, anh cảm ơn.

– Anh cố mà ăn không thì không chịu được đâu, phải như em đây này, bữa nào cũng “làm bo rưỡi, hai bo” đấy

– Ừ

– Anh ơi, nếu cần gì cứ gọi em nhé. Tối thằng nào mà làm gì anh cứ gọi em

– Ừ – Tôi trả lời Hùng mà đầu óc cứ nghĩ đi đâu… Sao tôi lại khổ thế này cơ chứ???…

Buổi tối, 18h

Chăn chiên được trải xuống làm chỗ nằm, tất cả ngồi lại, tôi được xếp ở vị trí cuối cùng, theo thứ tự vào trước – vào sau. Một thằng già nhất bọn gọi tôi lên hỏi tên, tuổi, địa chỉ, tội… Xong nó nói:

– Mày là anh thằng Hùng nên bọn tao miễn làm luật, từ trước đến giờ chưa có thằng nào vào đây mà thoát đâu, kể cả tao đây này, vì thế phải chấp hành nghe chưa, nhìn anh em mà sống.

– Vâng

– Thế thôi, có gì không biết thì hỏi. Mà mày có biết hát không?

– Dạ có

– Vậy hát đi, hát cho đỡ buồn…

Tôi lặng lẽ cất tiếng hát…

“Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào, tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào, lời ru êm ái như đồng lúa chiều rì rào…”

Giọng tôi nghẹn lại, suýt bật khóc, tôi nuốt từng câu, từng chữ, hình bóng mẹ như hoà vào trong từng câu hát… Tôi nhớ mẹ đến da diết, cồn cào…

Bao nhiêu tâm tư, bao nhiêu muộn phiền nhung nhớ, bao nhiêu khắc khoải, đau buồn… tôi đem hết vào lời ca tiếng hát, tiếng hát như có cánh, vang vọng, truyền cảm… Xung quanh là những khuôn mặt đờ đẫn, tê tái… tiếng hát như ngấm vào da vào thịt…

Màn đêm như cái miệng khổng lồ đớp gọn chúng tôi vào bụng, tất cả đều đã ngủ say sau khi được thưởng thức một món ăn tinh thần vô giá (ít nhất với tù là như vậy).

Tôi dựa lưng vào tường, không gian âm u, thỉnh thoảng có những cơn gió nhẹ chui vào buồng giam rồi lại thảng thốt bay ra, có lẽ chúng cũng không ưa gì cái chốn ẩm thấp, lạnh lẽo và đầy u uất này. Tôi khóc, như chưa từng được khóc, vai tôi rung lên, tôi lấy áo bịt lên mặt, từng tiếng nấc nghẹn lại rồi bung ra…. Tại sao số phận lại nghiệt ngã với tôi như thế này? …

Nước mắt tôi ướt đẫm chiếc áo, ôi nước mắt của đàn ông, nó như ngàn vạn mũi dao bầm dập lên thân xác, tủi hổ và uất hận…

Tôi lả đi, chìm vào một giấc ngủ mệt mỏi, trong giấc mơ tôi thấy mình được trở về thời thơ bé, tôi cất tiếng gọi mẹ và thấy mẹ mỉm cười…

(còn tiếp)

Advertisements

06/06/2011 - Posted by | Gia Nguyễn, Truyện ngắn hay | , , ,

4 phản hồi »

  1. Ghê tởm! Có thể nói là như thế. Nếu có địa ngục chắc những kẻ độc ác trong câu chuyện này đều bị đày xuống đó!

    Bình luận bởi | 07/06/2011 | Phản hồi

    • Em còn đang băn khoăn một điều, nếu như nhà tù lại là nơi yên ổn, và không đầy rẫy bất công, có khi mấy thằng tù lại không biết sợ, lại muốn vào hoài.

      Bình luận bởi CÚN | 07/06/2011 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: