Mua Thu Ha Noi

Đã mang lấy nghiệp vào thân Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

CHUYỆN GÃ CHĂN NGỰA BLOG VĂN CHƯƠNG (phần 2)

Em đọc được bài viết này bên “chuồng” Kênh Kịa, thấy hay quá nên phải cọp về đây để sưu tầm. Cám ơn anh Kênh Kịa về câu chuyện này, vì đã nói lên được tình cảm của em, các em với Bọ Lập, và các anh chị Quê Choa

Lão nông dân ngả mình trên bãi cỏ …

 

Xin đọc Phần I ở Quê choa blog. hoăc ở KênhKiablog

1. Trong Hợp Tác Xã nơi lão Nập ở, không chỉ có trại ngựa Quê choa mà còn nhiều trang trại khác nuôi đủ thứ từ gia súc trâu, bò, chó, lợn đến gia cầm gà, vịt, ngan, ngỗng; đến cả những động vật nguồn gốc hoang dã gọi là gia…dã khỉ, rắn, nai, hùm.  Đến nỗi, HTX quyết định phải thành lập một hiệp hội của những người chăn nuôi gọi tắt là Hội Súc Dã Cầm có tên giao dịch tiếng Anh là SDC Association do một kẻ vừa giàu vừa có thế lực là lão chủ trại trâu làm chủ tịch Hội.

Hội viên của Hội Súc Dã Cầm gồm đầy đủ các chủ trang trại trong vùng. Ngay khi có thông báo về việc thành lập Hội, các chủ trại trong vùng đã ùn ùn kéo đến nộp đơn đề đạt nguyện vọng thiết tha xin được gia nhập Hội.

Chỉ trừ bọ Nập, chủ trang trại ngựa đua Quê choa là kiên quyết không gia nhập Súc Dã Cầm. Lão chủ tịch  Hội đã năm lần bảy lượt gửi giấy mời nhưng bọ Nập dứt khoát từ chối. Tuy cáu tiết lắm nhưng lão chủ trại trâu cũng xuống nước đích thân đến Quê choa chiêu dụ bọ Nập.

Sau một hồi thao thao về tương lai sáng lạn của Súc Dã Cầm, lão chỉ ra những rủi ro kèm theo cả ngụ ý  đe dọa nếu như trang trại Quê choa không chịu vào khuôn phép. Cuối cùng lão xa xôi rằng sẽ để cho bọ Nập thay cái chân thư kí Hội mà lão chủ trại lợn vốn…ngu như lợn đang giữ. Kết thúc bài thuyết giảng hùng hồn ấy chủ tịch Hội Súc Dã Cầm tự tin hỏi: “Ý ông thế nào, xuôi rồi chứ?”. Câu trả lời của lão chủ trại ngựa Quê choa có lẽ không thể ngắn hơn: “Ẻ quẹt! Choa nỏ vô!”.

2. Năm ấy, trời hành một trận dịch không chỉ lở mồm long móng mà long lở từ đầu đến chân lây lan khủng khiếp trong các trang trại chăn nuôi. Gia súc gia cầm cùng các loại động vật nuôi thi nhau lăn đùng ra chết như ngả rạ. Nhiều trang trại thưa vắng hẳn, chỉ còn lơ thơ vài con vật ngơ ngác chả hiểu bạn bè bỏ đi mô hết.

Điều kỳ lạ là đám ngựa đua của lão Nập trang trại Quê choa lại chẳng hề hấn gì, ngược lại chúng vẫn cứ khỏe mạnh như…voi. Hàng ngày, từ vươn thở cho đến tận tiếng thơ, từng dòng người nói cười hỉ hả vẫn kìn kìn đổ về Quê choa cho ngựa ăn. Các chủ trại khác vừa lo sốt vó vừa căm tức Quê choa vô cùng.

Tình hình khẩn cấp đến nỗi  HTX quyết định phải cứu Hội Súc Dã Cầm  bằng cách tổ chức một hội nghị mời các chuyên gia giỏi bàn biện pháp chống lại nạn dịch mà gia súc gia cầm gia dã đang mắc phải gọi tắt là Hội Nghị Mắc Dịch.  Lão chủ tịch Hội và đồng bọn mừng lắm, hạ quyết tâm nhân dịp này phải tìm cách trị bọ Nập và Quê choa cho bỏ tức. Một cuộc họp kín bàn cách triệt hạ Quê choa giữa lão chủ tịch Hội Súc Dã Cầm với đám lâu la diễn ra vô cùng bí mật tại trại trâu.

Lão chủ tịch và đám tay chân không thể ngờ được rằng toàn bộ cuộc họp ma quỷ này lai bị một điệp viên của Quê choa ghi lại không sót một chi tiết nhỏ nào. Điệp viên này mang bí danh Đ.M178 do cố vấn an ninh của Quê choa là CH30 cài vào SDC từ lâu.

3. Có lẽ phải mở một cái ngoặc đơn để nói về hai nhân vật đặc biệt này. Trang trại Quê choa có một cố vấn an ninh cực kì lợi hại. Gã vốn là một vị tướng quân đội đã nghỉ hưu. Bà con xứ Quê choa rất kính nể gã và trìu mến gọi gã là Cụ Chánh. Nhưng Cụ Chánh đáng kính của chúng ta lại bị hen kinh niên nên gã chết danh là Chánh Hen. Vì vậy để dễ bề hoạt động bọ Nập đặt cho lão biệt danh CH30. Con số 30 thêm vào đây chả có nghĩa gì, chỉ để cho nó giống…X30 phá lưới thôi. Chánh Tín với Chánh Hen chưa biết mèo nào cắn mĩu nào, he he.

Thế còn Đ.M178 là ai? Đó là một gã chăn trâu cho chính chủ trại trâu. Điều đáng nói gã này chiếm được lòng tin gần như tuyệt đối của chủ trại trâu do những kinh nghiệm và thành tích chăn trâu tuyệt vời của gã. Chả ai biết tên thật của gã là gì, chỉ biết rằng gã hành nghề chăn trâu và mang luôn cái tên cúng cơm Mục Đồng từ bé. Khắp vùng ai cũng biết tiếng về tài nghệ chăn trâu của gã. Đàn trâu nào mà vào tay gã thì đều béo tốt phương phi và không hề suy suyển một sợi lông. Nghe đâu kiếp trước gã từng chăn…tê giác, nên chuyện chăn trâu đối với gã nhỏ như con…nghé.

Thực ra thì lúc đầu bọ Nập đặt cho gã biệt danh MĐ178, MĐ là tên còn 178 là tháng sinh năm đẻ của hắn. Nhưng được hai hôm thì hắn tìm bọ Nập mếu máo: “Bọ đặt cho con tên khác đi hu hu, bọn trẻ chăn trâu chúng nó gọi con là Móc Đít ”. Bọ Nập suy nghĩ một hồi rồi quyết định: “Thế thì ta đổi lại là MD178 vậy, cho nó giống tây. Người tây không dùng chữ Đ, chú ưng bụng chưa?”. Mục Đồng sướng rân người, cười tít mắt: “Dạ! Giang hồ đồn bọ văn hay chữ tốt quả không ngoa. Con đội ơn bọ, he he he” .

Nhưng rồi cũng được đúng hai hôm thì hắn lại tìm đến Quê choa nước mắt lưng tròng. “Chiện gì nữa đây?”, bọ Nập hỏi. “Dạ, thưa bọ bây giờ thì chúng nó lại gọi con là Mò Dái, hu hu”. Bọ Nập bóp trán suy nghĩ hung lắm, cuối cùng chém gió: “Thôi được rồi, đã thế ta đổi chổ cho chữ Đ ra trước. Từ nay chú là ĐM178, nghe vừa ngầu lại vừa mang hơi hưởng…chưởi thề, hề hề”

Quả nhiên ổn. Không thấy hắn kêu ca than vãn chi nữa, ĐM178! Đáp lại công ơn trời biển của bọ Nập, điệp viên ĐM178 hoạt động rất hăng, cung cấp cho Quê choa biết bao là tin tình báo có giá trị mà đỉnh cao chính là cái thẻ nhớ 14GB ghi lại bằng điện thoại di động đời mới toàn bộ cuộc họp ma quỷ nói trên. Để có được nó, khỏi phải nói ĐM178 đã phải dũng cảm mưu trí, hy sinh gian khổ đến thế nào. Cố vấn an ninh CH30 đã đề đạt với chủ trại Quê choa thưởng cho điệp viên Đ.M178 hẳn một tuần xin nghỉ chăn trâu đi…ngắm sóng ở sông Nhật Lệ.

4. Tối hôm ấy, tại phòng media của trang trại Quê choa, cố vấn an ninh CH30 cùng bọ Nập dán mắt vào màn hình  nghiên cứu đối tượng rất chăm chú. Tóm tắt diễn biến cuộc họp quái quỷ ấy là thế này. Sau bài mở đầu dài lê thê như trâu đái của lão chủ trại trâu kể về công trạng của lão và thành tích to lớn của Hội Súc Dã Cầm  trong việc góp phần phát triển kinh tế xã hội của địa phương, lão quay sang kể tội bọ Nập và trang trại Quê choa là phần tử chậm tiến, lại còn dám coi thường cả Hội Súc Dã Cầm. Cuối cùng, lão đề nghị mọi người hiến kế để dạy cho Quê choa một bài học nhớ đời.

Chủ trại rắn xung phong trước: “Em đề nghị chúng ta thuê một chiếc xe tải nhân lúc lão Nập ra đường húc cho hắn một nhát là xong.” Chủ tọa – lão chủ trại trâu gạt đi: “Không được! Mày đúng là ác còn  hơn rắn độc! Thằng này rất ít khi ra đường, nếu có ra thì chỉ đi bộ trên lề. Chả nhẽ cho xe tải leo lên lề à? Với lại như thế thì nặng tay quá, ta chỉ định cho nó một bài học thôi mà.”

Đến lượt lão chủ trại bò: “Hay là ta thuê một bọn côn đồ xông vào trại Quê choa lôi lão Nập ra dần cho một trận? Rồi sau đó…”. Chưa hết câu lão chủ trại trâu đã chặn ngang: “Ngu như bò! Phải có lí gì thì mới xông vào nhà người ta chứ, nó không vi phạm luật, ngựa nó chuyên đua lề phải cơ mà. Với lại, cái ngữ chân vẽ chân xóa như hắn mà thuê cả bọn côn đồ ra tay thì chả đáng mặt anh hào. Chưa kể trang trại của lão luôn có cả trăm người túc trực toàn thứ dữ bảo vệ lão Nập đến cùng. Lạng quạng coi chừng ăn đòn gánh của họ. Tìm cách khác đi.”

Một cái đít đỏ nhoi lên, thì ra là lão chủ trại khỉ. Lão chậm rãi: “Thưa đại ca, tại sao ta không lợi dụng cái đám người hàng ngày vẫn vào cho ngựa lão Nập ăn cỏ? Ta cử người trà trộn vào mang theo ít cỏ quốc cấm, vài bó cần sa chẳng hạn rồi báo công an đến gô cổ lão lại nhập kho một thời gian cho lão sáng mắt ra. Người vào trang trại lão đông thế làm sao mà lão kiểm soát hết được.”

Cả Hội khen rối rít hay! hay! Ý kiến hay! Lão chủ trại trâu cũng khen hay! hay! Trò khỉ của mày được lắm, cứ y án thế mà mần.

Đèn bật sáng, lão Nập mặt tái nhợt, mồ hôi túa ra như tắm thều thào: “Mần răng chừ eng hè?” Cố vấn CH30 mặt lạnh như tiền chẳng biểu lộ một cảm xúc gì, rõ là bản lĩnh cao cường của một cao thủ. Lão lặng lẽ chiêu một ngụm nước tranh thủ uống viên thuốc chống hen rồi thủng thẳng: “Chiện nhỏ như con…nhộng ấy mà, bọ cứ yên tâm đi ngủ đi, choa đã có cách”.

5. Sáng hôm sau, như thường lệ, mới tinh mơ là hàng đoàn người đã lại tay liềm tay hái, kiũ kịt  gánh, trĩu nặng lòng Quê choa thẳng tiến. Khí thế của họ bị chặn đứng bởi hai cánh cổng sắt của trang trại Quê choa lạnh lùng đóng kín cùng một bảng thông báo rõ to: “Đang có nạn dịch long lở toàn thân lây lan rất kinh. Bọ tạm thời khóa cổng. Mong bà con thông cảm”. Xong om!

Thiên hạ ra sức gõ cửa, gửi tin nhắn, email, gọi điện thoại…đủ kiểu nhưng hai cánh cổng vẫn không thèm nhúc nhích. Gọi chán không được họ ngồi bệt trước cổng quay ra bàn tán. Quái lạ lâu nay đâu có nghe lão Nập nói gì chuyện dịch dọt đâu nhỉ? Qua lỗ khóa thậm chí vẫn thấy ngựa nhà lão khỏe mạnh cả cơ mà? Hay là tối qua lão đi nhậu về bị ngộ gió không tiếp khách được? Hay là lão đã bán trang trại cho người khác, bỏ nghề nuôi ngựa đua? Hay là…hay là…Thôi thì đủ kiểu đoán già đoán non. Nhiều mụ nạ dòng mau nước mắt ôm đòn gánh khóc hu hu. Có kẻ chép miệng động viên: “Mà chắc là đúng đấy, các mụ nín đi. Không lẽ bọ Nập lại nói dối chúng ta. Chả phải HTX ta sắp tổ chức Hội Nghị Mắc Dịch đấy sao. Thôi bà con ta cứ yên tâm mà về. Đợi xong Hội Nghị, tình hình long lở qua đi chắc bọ Nập lại mở cổng trại thôi.”

Mọi người nghe thấy có lí lại lau mồ hôi lục tục ra về, kiũ kịt gánh trĩu nặng lòng. Tuy thế nhưng ngày nào cũng có cả đoàn người tụ tập trước trang trại, mắt lom lom nhìn cánh cánh cổng lạnh lùng mà lòng tràn đầy hi vọng. Nhiều kẻ nhòm qua lỗ khóa ngắm đàn ngựa cho đỡ nhớ rồi cắp nón ra về. Một ngày như mọi ngày.

6. Lại nói chuyện lão Nập. Sau khi đóng cổng trang trại, lão thấy nhẹ nhõm hẳn. Khỏi phải ngay ngáy lo canh chừng cái “cộng đồng cho ngựa ăn” lúc nào cũng hừng hực như đám kiến lửa. Lão mà không canh kỹ thì không chừng cả ngựa lẫn lão đều cháy ra tro bởi đàn kiến lửa ấy.

Ăn ngon ngủ yên được đúng hai hôm,  đến hôm thứ ba thì lão bắt đầu thấy thiêu thiếu, nhơ nhớ một cái gì đó vốn dĩ rất thân quen. Cảm giác giống như một người nghiện thuốc lâu năm nay phải cai, “nhớ gì như nhớ thuốc lào…”, nhạt miệng làm sao, ray rứt làm sao.

Mà còn hơn cả nhớ thuốc lào ấy chứ, cái “cộng đồng cho ngựa ăn” tuy đầy hỉ nộ ái ố là thế mà đáng yêu làm sao, thân thiết làm sao. Lão đâm nhớ cái tiếng lao xao của những lọn cỏ comments tuy có làm gã mệt đấy nhưng cũng giúp lão bớt đi được cái cảm giác trống trải hàng ngày giữa bốn bức tường vô cảm. Tuyên bố đóng cửa trại cũng đồng nghĩa với việc từ nay lão đơn thương độc mã với bầy ngựa của mình. Thực ra thì lão thừa sức “Cày chuyện xưa, bừa chuyện nay” một mình mà chả cần ai giúp, nhưng “…làm một mình cực thân”, các cụ đã chẳng bảo thế là gì.

Sau sự cố bọ Nập đóng cửa trang trại, cư dân của Quê choa chạy tứ tán. Họ thừa dịp tạt vào thăm chuồng trại của nhau, những chú ngựa còm của họ bỗng dưng được no cỏ bất ngờ. Có kẻ tức tốc dựng chuồng tình nghĩa rồi “đẻ” vào đấy những chú ngựa con con xinh xinh phần lớn để làm cảnh chứ chả để đua điếc gì. Nhưng cũng nhờ thế mà bà con Quê choa có chổ đi về tám với nhau cho nhẹ bớt gánh, dịu bớt lòng.

Thế mới thấy, bác Thích Ca có nhọc công khuyên mọi người dẹp bỏ bản ngã, dẹp bỏ những dính mắc ở đời mà sống cho bình an tự tại thì cũng còn lâu chúng sinh của ngài mới dẹp bỏ được cái bản năng bầy đàn vốn có. Thưa Phật, giữa cõi đời này, chúng con vẫn còn thấy cô đơn lắm, thấy vẫn còn cần nhau lắm. Một khi cả đến “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” thì cũng xin Đức Thế Tôn thông cảm cho việc chúng con chưa thể trở thành những đệ tử thấu suốt giáo lý của ngài, ít nhất là trong kiếp này, hu hu.

Ngay cả đến lão Nập, sau khi đóng cửa trại, buồn tình lão cũng tay liềm tay hái nhấc đít đi cắt cỏ cho ngựa hàng xóm ăn.Vốn có tài lại đào hoa lão có khối ả sồn sồn say mê từ thời Quê choa trẩy hội.  Các ả tranh giành nhau chí chóe về chuyện ai là người yêu gã hơn cả. Không những thế các ả còn mang các bộ phận của lão ra bình luận từ mắt, tay, miệng…như cách người ta đi chọn lợn giống vậy, he he. Có lẽ lão Nập cũng tiếc các mụ nạ dòng này lắm nên rất chăm chỉ xách quần đi rảo chuồng ngựa các mụ, hòng chờ khi mưa thuận gió hòa còn tranh thủ canh tác. Có hôm mới nhọ mặt người, mụ Bạch – một fan cuồng nhiệt của Quê choa-vừa mở cửa dắt ngựa ra đã thấy lão sấn vào đòi bóc tem mụ, he he.

Nói gì thì nói, ai từng dan díu với Quê choa đều cảm nhận một thời đằm thắm yêu thương biết bao. Người có công gieo cái nhịp cầu thân ái ấy còn là ai khác ngoài lão Nập, ông chủ đáng mến của trang trại Quê choa. Chả biết lão Nập có tâm tư gì không chứ đối với fan Quê choa cái tiếng comments vẫn hoài lao xao trong lòng mọi người. Như lời trần tình của lão, bà con cũng mong đợi cái ngày lại được dịp lũ lượt tay liềm tay hái ca lên khúc khải hoàn nhong nhong ngựa ông đã về lắm.

Cứ giả dụ cái ngày ấy không đến nữa thì với một thời Quê choa mưa thuận gió hòa, ếch nhái à uôm, cây trái đâm chồi nảy nụ, chim hót líu lo, cá tôm sung sướng, bà con cũng cám ơn bọ Nập lắm lắm.

Cái thuận hòa của mưa gió diễn ra khi nào, kéo dài được bao lâu thì còn tùy…trời, nhưng cái thuận hòa của lòng người thì luôn hằn in dấu ấn và hãy còn ngân vang rất lâu, có khi đến tận cuối đời, bọ hè.


                                                          

      

                           
Advertisements

06/01/2011 - Posted by | Truyện ngắn hay, Vui cười

55 phản hồi »

  1. Tem này là Tem gì?

    Bình luận bởi danchoa | 06/01/2011 | Phản hồi

    • Anh ạ, em có được xem cái video qua di động của ĐM178. Tình hình căng thẳng vậy mà anh chỉ lo TEM thôi! 😦

      Bình luận bởi CÚN | 06/01/2011 | Phản hồi

  2. Tem à? Hay hí.

    Bình luận bởi vanthanhnhan | 06/01/2011 | Phản hồi

  3. Ói giời ôi. Chị chưa đọc. Mà chỉ nhìn thấy mắt ơi là mắt, đã rũ ra cười rùi.

    Mới tìm được khoảng 7-8 tên tội phạm quen quen

    Bình luận bởi Kim Dung | 06/01/2011 | Phản hồi

    • Em cũng hơi nghi nghi chị ạ. Có thể mấy tên gián đọp ở hội “SDC Association” ấy đã trà trộn vào Que Choa để làm tình báo. Sau khi trộn 1 thời gian, nó thấy ở đấy vừa vui vừa sướng thế là nó làm gián điệp “2 mang” cũng nên! Việc này để chị em mình họp riêng sau chị nhé

      Bình luận bởi CÚN | 06/01/2011 | Phản hồi

  4. Thấy hơi buồn,…

    Bình luận bởi Trà Hâm Lại | 06/01/2011 | Phản hồi

    • Có hợp thì sẽ có tan mà anh Trà. Rồi buồn sẽ dần qua đi!

      Bình luận bởi CÚN | 07/01/2011 | Phản hồi

  5. Hi…hi..hay đó. Cái anh chàng Khệnh Khạng này. Thú vị nhứt là hóa ra, đó là những con mắt nhòm qua chuồng ngựa nhà lão Nập. Thảo nào, mắt nào cũng háo hức, chắc nhìn vào cái khóa cửa, hy vọng Lão Nập mở.

    Có cả một tên, mũ “ca nô” đội lệch chưa kịp bỏ ra! Đẹp rai phết!

    Cảm ơn em Cún đã khênh Khệnh Khạng về. Sao ko nhờ cả nàng Bạch khênh cùng cho đỡ nặng?

    Bình luận bởi Kim Dung | 06/01/2011 | Phản hồi

    • Ối dồi ôi! khéo mà phạm húy, phạm húy

      Bình luận bởi CÚN | 06/01/2011 | Phản hồi

    • Cái chú lính chì ca lô đội lệch dành cho chị KD xứ lý nhé ! Lão Khệnh Khạng nhẹ lắm, mình Cún khênh còn kêu sao lão này nhẹ thía nên Cún nỏ nhờ em khênh hộ chị KD nợ. Vui là chính chị nhé !

      Bình luận bởi bachduongqt3065 | 07/01/2011 | Phản hồi

      • “Lão Khệnh Khạng nhẹ lắm”, em chưa khênh thử nên chưa biết chị Bạch ơi! Dưng mà em nói em khênh bài của anh Kênh Kịa chứ có phải khênh anh ấy đâu! Các chị cứ cắt đầu, cắt đuôi đi thế!

        Bình luận bởi CÚN | 07/01/2011

  6. Lão KK viết hay thật!
    Không ngờ lão này hóm ngầm :).

    Bình luận bởi Hồng Chương | 06/01/2011 | Phản hồi

  7. Lão Kà Khịa thổ tả lào viết văn hay và trinh thám thế, hay hơn Xuân Hinh hát sẩm, đúng nà chuyện trinh thám hình người thì toàn là “ những đôi mắt mang hình viên đạn “ không à? Hay thía thả lào Cún con nhắn cho chị BD núc lửa đêm về sáng đang say nồng giấc ngủ, miền Bắc và miền Trung đang mưa lạnh lắm em ơi, không như ở Sè Ghềnh của em chỉ có triều cường là tha thiết quấn chân Bọ Quê Choa mô. Đọc bài cười mãi nhưng nụ cười có nước mắt theo sau . Cái hình của lão nông Nập ốp la ở quán Phi Thuyền với chị BD đọ, lão nớ mà uống vô mặt đỏ như mặt trời rứa hiiiiiiiiiii

    Bình luận bởi bachduongqt3065 | 07/01/2011 | Phản hồi

    • Chị viết sai tên bác Kênh Kịa như thế, bác í lại giận.

      Em đọc thấy hay quá nên phải nhắn tin cho các anh chị vào đọc. Vì bên zà hú khó còm lắm.
      Em thích hình ảnh trên phi thuyền của Bọ chị à. Trông như ông chủ trang trại chăn ngựa đang ngắm nhìn đồng cỏ của mình!

      Bình luận bởi CÚN | 07/01/2011 | Phản hồi

  8. Hây ! Chào các fan tha thiết với trang trại ngựa của não Lập, nâu ngày gặp luôn các pác nhẩy? Các pác vẫn khỏe đều đấy chứ ? Khi nào trời yên biển nặng em mời não Nập và các pác QC nên vùng cao quê iem uống riệu cần nhảy nam ba đa cho vui nhé ! Chúc các pác fan QC sang lăm mới luôn gặt hái nhiều thành tích dâng nên đại hội Đảng nần thứ 11 vì Đảng nuôn cho chúng ta cả một mùa xuân mà hiiiiiiiiiiiii
    Các pác nhớ nhá, khi lào nên vùng cao nhớ a nô cho em ngay nhá nhá !

    Bình luận bởi cogaitinhnguyenvadieumua_apsara | 07/01/2011 | Phản hồi

    • Chào cô gái. Lâu lắm rồi không gặp Cô Gái, các anh nhắc suốt. Chỉ sợ đến lúc lên đến Hà Giang gọi Cô Gái thì chị lại đang ở … vùng quê khác thôi. Tết em sẽ rủ thêm các anh chị lên Hà Giang thăm chị đó nhé. Em book từ bây giờ luôn.

      Bình luận bởi CÚN | 07/01/2011 | Phản hồi

  9. ây da, lão Khệnh khạng ni mần lộ hết bí mật quân sự rồi, mà răng lão biết tỏ tường mọi bí mật thâm cung, bí sử của QC rứa hè? Đề nghị lập ngay Ủy ban điều tra mới được! …Phù, may mà chưa lộ điệp viên HC31, điệp viên chuyên gia định hướng của Quê choa, may quá…hê hê.

    Bình luận bởi ĐM178 | 07/01/2011 | Phản hồi

    • HC31 là … là … cái người ấy ấy chứ gì! Chị biết rồi!

      Bình luận bởi CÚN | 07/01/2011 | Phản hồi

  10. Chỉ nhận ra mỗi đôi mắt của chủ nhà, lại ở ngay trung tâm. Chủ mà thế là hơi bị thiếu khiêm tốn à nha, he he.

    Dưng mà…môi đã thế mà mắt lại còn thế nữa thì ai mà sống cho nổi hở trời.

    “Gửi nghìn năm cho mây trời
    Gửi cơn mê đắm cho đời phù du
    Gửi thêm một chút sương mù
    Vào trong đôi mắt hồ thu của người…”

    Bình luận bởi KênhKia | 07/01/2011 | Phản hồi

    • “… ai mà sống cho nổi hở trời…” Bác Kênh Kịa cứ nói quá, Ối người gặp em, một lần, rồi mấy lần nữa… là cứ gặp tiếp. Chưa có ai mà em chỉ gặp một lần rồi thôi. Họ vẫn bình an để gặp em những lần sau. Không như bác nhận xét đâu.

      Bình luận bởi CÚN | 11/01/2011 | Phản hồi

  11. Hi Hi Chào em gái, bái phục Bác KK quá hè…Đọc bài này mà chị cười tít mắt, vui thiệt vui, giọng này là giọng của Nam Cao sống lại đây, đọc sướng củ tỷ như vậy, BD lại cười rúc rích cho coi, trong các đôi mắt này mình khoái nhất mắt của chủ nhà mơ màng quá đấy…Thế này mà các Bọ bỏ các Mạ là tội vạ đâu em chịu đấy hehe…ấn tượng thêm đôi mắt của Bác Đầu Bạc nữa hi hi hi, ai nhìn cũng mà…Cuối năm chúc cả nhà vui vẻ và Hạnh Phúc.

    Bình luận bởi Biển Lặng | 07/01/2011 | Phản hồi

    • Bài viết thật hay và cảm động phải không chị. Chị cứ nói vạ cho em thế. Chị cũng biết hình đẹp hơn bên ngoài nhiều mà.

      Chúc chị sang năm mới nhiều sức khỏe và thành đạt hơn năm cũ

      Bình luận bởi CÚN | 07/01/2011 | Phản hồi

  12. Cún liên hệ bên KK khênh nốt cái phần 1 về ngay đi nhé.

    Sao toàn thấy mắt, chả thấy cái môi đo đỏ đâu hè?

    Bình luận bởi tata | 07/01/2011 | Phản hồi

    • Đây là những đôi mắt của các fan hâm mộ đang dòm qua ổ khóa, được camera nhà Bọ Lập ghi hình được đó anh à. Người ta nhìn bằng mắt, còn môi thì… không thể nhìn được đâu anh Ta.

      Phần 1 của bài này em có đường link ở đầu bài rồi ạ.

      Bình luận bởi CÚN | 07/01/2011 | Phản hồi

  13. Tối qua đang sốt thì nhận được tin mật báo “CH30 đến ngay nhà Đc.CUN. Tụ tập đông lắm. Nhớ đi theo lối cửa sổ, Ký tên MĐ”. Tôi hỏi “Đang sốt đến được không?”. Trả lời “Thế thì không được. Nhiệt độ ở đấy hiện đang trên…một tỉ độ! Bác đừng đến!”.
    Sốt ruột quá. Chiều nay thấy hạ nhiệt, trong người rét run, quyết tâm ghé qua đấy kiếm tý nhiệt. Ước sao được vậy, sau khi lướt qua một lượt những gã chăn ngựa hôi, người toát mồ hôi, ruột gan bừng bừng như lửa đốt.
    Ôi Kênh Kịa ôi là Kênh Kịa ôiiiii…ôi ôi ôi…!

    Bình luận bởi Tấn Định | 07/01/2011 | Phản hồi

    • Mấy hôm nay mạng nhà em bị hỏng không vào được. Chắc bác Mèo Hen lại đi dọc bờ sông Hồng, ra bãi tắm tiên nên bác bị sốt phải không ạ ?

      Bình luận bởi CÚN | 11/01/2011 | Phản hồi

  14. Sao không xem Video mà lại lo Tem, Tem?

    Có lẽ ký ức của DC cái Tem vẫn còn quan trọng lắm. Xưa không có tem phiếu thì bố mẹ Cún làm sao nuổi nổi Cún lớn khôn để gả chồng, hihi.
    Mới đây người ta nói là cái gì thuộc về vật chất quý nhất. Câu trả lời lại là…con Tem. Nó bé nhỏ, khoảng 1 phân vuông, nhẹ chưa được 1 gramm, lại cổ nữa chứ, thế mà đấu giá cũng được 1,8 triệu Euro( Tre skilling Banco). Hơn cả Kim cương, hơn cả tranh quý..
    Vậy là Tem vẫn quý nhất…kể cả chủ Blog.

    KK viết thì tuyệt rồi. Nhưng KK có lẽ cũng nôn nao khác gì BL. Có khi bách bí vì chưa gặp nhiều em quechoa nên tinh hoa mới phát tiết ra thành văn chương thế chứ.

    Nhìn các đôi mắt thì chỉ thấy toàn hình viên đạn, có đôi viên đạn dữ dội…khekhe!
    Out!

    Bình luận bởi danchoa | 07/01/2011 | Phản hồi

  15. Chào cô
    Mấy hôm ni vô nha cô ma cứ comment la đứt mạng không gửi được cô àh. Không biết có can chi không nữa.
    Hôm ni còm được là cháu yên tâm rồi.
    Chúc Cô vui vẻ hạnh phúc cuối tuần.

    Bình luận bởi trangmiensoncuoc | 08/01/2011 | Phản hồi

    • Chào Đạt! Lâu ngày quá rồi đấy. MH vẫn vào nhà cô CÚN để sưu tầm và thưởng thức văn chương. Thế mà gặp lại nhiều bà con QC phết.
      Sang năm mới, sức khỏe dồi dào, công việc hanh thông và anh lành nghe Đạt!

      Bình luận bởi Mèo Hen | 08/01/2011 | Phản hồi

    • Chào Đạt, mạng ở miền sơn cước nên cũng như mạng hồi nguyên thủy nhỉ.
      Chúc Đạt sang năm mới thành công nhiều hơn năm cũ, mọi sự được như ý.

      Bình luận bởi CÚN | 11/01/2011 | Phản hồi

      • Chào Cô và các Bác, các Chú các Anh, các Chị.
        Công nhận ở trên núi nên mạng chập chờn thật, toàn bị mọi người chê, khổ ghê.
        Bữa ni cô Cún bận chuẩn bị ăn tết hay răng mà không thấy update blog chi hết nơi cô hi.
        Chúc cô và mọi người năm mới vui vẻ, hạnh phúc và hoành tráng bằng 5 bằng 10 năm củ.

        Bình luận bởi trangmiensoncuoc | 18/01/2011

  16. Lão Kệnh Kịa cũng … chăn ngựa ! Có điều “ngựa” ở xứ Đà Lạt thuộc loại ngựa kiểng cho người yêu… ngựa chụp hình !

    Lão KK chắc nhớ Quê Choa quá nên Kà Khịa với các mụ nạ dòng các bác giai sồn sồn đó thôi !
    He he….

    Bình luận bởi Sao Hồng | 09/01/2011 | Phản hồi

  17. Nhớ ngày xưa quá. Bao giờ cho đến tháng Mười nhỉ?

    Bình luận bởi cuadong2010 | 10/01/2011 | Phản hồi

  18. Chít cười. Tự nhiên chị KD nghĩ, bi giờ mà Bọ mở lại chuồng ngựa nhỉ. Có khi vỡ chuồng vì chen lán xô đẩy nhau như bên Cam pu chia í.

    Nên Bọ có mở thì he hé, he hé, cho từng chú chui vô thôi!

    Lại chít cười. Chợt nhớ cái hố xí 2 ngăn của Bọ

    Bình luận bởi Kim Dung | 10/01/2011 | Phản hồi

  19. Em sưu tầm toàn hình đôi mắt lúc chủ nhân đang cười đó ạ! Chỉ có bác Kênh Kịa là hơi nghiêm nghiêm, đúng là tác phong của người thầy.

    Bình luận bởi CÚN | 11/01/2011 | Phản hồi

  20. Đi qua nhà Cún thấy tiệc tùng ầm ĩ quá, tưởng nàng ấy cưới chồng, té ra là liên hoan món mồi ngon của lão Kụt Ku 😀
    Ui da, lâu lắm mới được gặp lại nhiều “quân ta” thế này, vui ơi là vui!
    Trong cả đống mắt hình viên đạn thấy quen có mỗi cặp mắt chủ nhà thôi, còn lại lạ hoắc!

    Bình luận bởi em xi | 12/01/2011 | Phản hồi

    • emxi lâu ngày quá ta.Khỏe không? 🙂

      Bình luận bởi Hồng Chương | 12/01/2011 | Phản hồi

      • Báo cáo Bí Thơ HC, vẫn ghé qua chuồng ngựa của Bí Thơ mà hổng dám dzô vì thấy khóa trên khóa dưới lủng củng quá.
        Bí Thơ mà thấy có cặp mắt toét dòm qua khe cửa thì đích thị là em xi đó 😛

        Bình luận bởi em xi | 13/01/2011

    • Bí thư ơi, hay để em nhờ anh Văn Thanh Nhân xây cho bí thư một ngôi nhà bên wordpress nhé. Mọi người vào thăm cho dễ, còm thoải mái. Quần chúng mới có cơ hội trao đổi với bí thư dễ dàng.

      Bình luận bởi Cún | 13/01/2011 | Phản hồi

      • Không biết có ai lập cho anh blog này http://hongchuong.wordpress.com/
        nhưng anh không có pass, ko biết đăng nhập ra sao.
        Nói vậy thôi, anh lười như hủi, lúc nào cần viết gì qua nhờ nhà VTN được rồi. Cảm ơn Cún.

        Bình luận bởi Hồng Chương | 13/01/2011

      • Anh nên tìm lại trong hộp thư bên yahoo. Khi anh khai báo thông tin bắt buộc để mua nhà bên wp, trong đó có địa chỉ e-mail. Anh vào hộp thư đó kiểm tra lại thư. Ngay khi wp thông báo cho anh địa chỉ nhà là đã gửi mail cho anh thông báo pass rồi.

        Bình luận bởi CÚN | 15/01/2011

  21. Nhờ vào nhà Cún mới nhận ra 1 sự thật đau lòng: dân Que choa chỉ có duy nhất 1 đôi mắt chuẩn là của nàng Cún, còn lại toàn mắt có tật, không cận thị thì viễn thị, không mắt toét thì cũng mắt đỏ, không hiếng không lác thì cũng loạn thị…
    Nếu chất lượng ảnh cao còn có thể phát hiện thêm mắt hột, mắt lẹo, mắt gián nhấm…
    Chắc tại quân ta nhìn bậy nhìn bạ nhiều nên hỏng mắt 😦
    Mỗi ngày ngó qua khe cửa thấy những cặp mắt “có vấn đề” này hẳn Bọ Nập thấy hốt nên phải đánh bài chuồn đi chăn ngựa mần cỏ cho mấy mụ hàng xóm.

    @HC: quần chúng có 1 ước ao Bí Thơ chuyển nhà sang cái địa chỉ wordpress “Hỏng Chuồng” cho quần chúng còn vào thăm ngựa của Bí Thơ 😉

    Bình luận bởi em xi | 14/01/2011 | Phản hồi

    • MC có phát hiện hay thật. Hổng Chuồng!!!
      Có một quần chúng nhiệt tình như MC thật bí thư cũng mừng lắm vì việc nhân rộng cảm tình Đảng của Bí thư chắc hoàn thành chỉ tiêu.

      Bình luận bởi CÚN | 14/01/2011 | Phản hồi

  22. Ui trùi ui, phải công nhận chị Mùa Thu quá tuyệt, và … độc chiêu nữa. Ưu tư nhất là cửa sổ tâm hồn của bí thư chị nhỉ.

    Bình luận bởi Như Mai | 15/01/2011 | Phản hồi

    • Đây là những tấm hình được sưu tầm trong những lần họp mặt các “fan” QC, nên ai cũng có đôi mắt cười. Có đôi mắt của một cô giáo đang bị chói nắng, và của một thầy giáo trông hơi nghiêm…

      Bình luận bởi CÚN | 15/01/2011 | Phản hồi

  23. Bận quá nhưng không thể không còm được. Chị Cún đã bỏ công sưu tầm rất nhiều cửa sổ tâm hồn, chứng tỏ tình yêu mảnh liệt đối với gia đình Quê Choa. Phải nói ai cũng đáng yêu hết. Chỉ thiếu cặp kính của lão DC thôi.

    Bình luận bởi Thuận Bài | 17/01/2011 | Phản hồi

    • Không thiếu đâu TB ơi, nhưng chụp hình ai lại mang kính, lúc ấy bỏ kính ra rồi TB ạ.

      Bình luận bởi CÚN | 19/01/2011 | Phản hồi

  24. Có bài thơ của HỒ DZẾNH này lâu lâu cháu đọc lại giống như các fan của QC vẫn hay trách yêu Bọ và trách nhau, đọc thấy nhớ nhớ một điều gì đó.
    Pót cả bài lên Cô đừng la, Có gì nhắc khéo cháu Cô nhé. La tội nghiệp cháu nhỏ dại…

    NGẬP NGỪNG

    Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé !
    Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân,
    Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần …
    Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế ?

    Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé !
    Em tôi ơi! tình có nghĩa gì đâu ?
    Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu ?
    Thuở ân ái mong manh như nắng lụa.
    Hoa bướm ngập ngừng cỏ cây lần lữa,
    Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi,
    Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi !

    Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé !
    Tôi sẽ trách – cố nhiên ! – nhưng rất nhẹ
    Nếu trót đi, em hãy gắng quay về,
    Tình mất vui khi đã vẹn câu thề,
    Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.
    Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,
    Cho nghìn sau … lơ lửng … với nghìn xưa

    Bình luận bởi trangmiensoncuoc | 18/01/2011 | Phản hồi

    • Cô cũng thích bài này. Nhưng giờ mà cô post lên không khéo cô bị các “fan” “xúm” vào làm “thịt cún 7 món” như chơi.

      Bình luận bởi CÚN | 19/01/2011 | Phản hồi

  25. Chẳng biết là ông nào nhưng nghe các bác khen chắc lão ấy sướng củ tỉ 😀

    Bình luận bởi Trần Phan | 19/01/2011 | Phản hồi

    • Chào Phan đến thăm nhà chị. Bác ấy là người trong tấm hình to nhất ở trong bài viết đó. Nhà văn Nguyễn Quang Lập.

      Bình luận bởi CÚN | 19/01/2011 | Phản hồi

      • Cũng không biết. Dù sao cũng cảm ơn chị 😀

        Bình luận bởi Trần Phan | 19/01/2011

  26. Mô ít “phát ngôn” bên Quechoa, nhưng cũng hay vào dòm các ông các bà chí choé. Bỗng một hôm sang thấy cửa đóng then cài, Mô cũng thấy buồn, hôm nay đọc bài này lại thấy chạnh buồn hơn. Thôi thì nhân tình thế thái biết sao bây giờ!

    Bình luận bởi moterangrua | 21/01/2011 | Phản hồi

    • “chuyện hợp chuyện ta chớ ngậm ngùi”. Mọi người đều có tâm trạng chạnh buồn như anh Mô.

      Bình luận bởi Cún | 22/01/2011 | Phản hồi

  27. “Có đôi mắt của một cô giáo đang bị chói nắng”
    Chị Cún nhận xét tinh quá, em cứ thấy hào quang và đẹp chai sáng chói là em chói cả mắt, hi hi …

    Bình luận bởi Nụ Cười | 25/01/2011 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: