Mua Thu Ha Noi

Đã mang lấy nghiệp vào thân Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

Người chăn kiến + nhà văn Bùi Ngọc Tấn

Cái tay B trưởng ấy hoặc đã chán mọi chuyện đánh đấm, hoặc có máu hài hước. ông M vừa bị vài cú khai vị tưởng rụng quai hàm thì hắn hét bọn đàn em vây quanh ông đang nổi cơn say đấm đá:
– Thôi.
Hắn bước tới gần ông. Nhìn. Ngắm:
– Trắng.
– …
– Làm nghề gì?
Ông nuốt một bụm máu, nửa cái răng gẫy vào bụng và biết nên nói thật:
– Giám đốc.
B trưởng reo lên:
– Thảo nào. Trắng như con gái.
Rồi thật bất ngờ:
– Cho làm nữ thần Tự Do.
– …


– Tượng nữ thần Tự Do ở bờ biển Nữu Ước. Làm giám đốc mà không biết à?
Ông thoát khỏi trận đòn nhập B mà chưa ai lường hết được sự ghê gớm và hậu quả của nó. Thay vào đó ông phải khoả thân leo lên bậc thang cao nhất, giáp cửa song sắt ngăn với sân xê rom, cái sân thượng chỉ về đêm mới có lính gác. Tay ông giơ lên cao khi gói kẹo, khi quả dưa chuột ố những đồ tiếp tế của anh em tù — để làm nữ thần Tự Do. Trần truồng trước hàng trăm con mắt, thật nhục nhã, quá sức chịu đựng đối với một người từng làm giám đốc lại đã đứng tuổi như ông. ở trên ấy ông thèm được như ông già chủ nhiệm hợp tác xã dưới kia, chỉ phải bế bọc nội vụ đi quanh, hát ru em bài Bé bé bằng bông.
Ðúng là tay B trưởng này có máu đại hài hước. Trời nóng, hắn ngồi phè phẹt giữa sàn, hét:
– Hitachi!
Gần hai chục người lập tức vây quanh hắn.
– Quạt.
Tất cả quạt. Bằng tay. Nhưng mát, bay cả tóc. Hắn lại hét:
-Panasonic.
Những người trong đội Panasonic sẵn sàng.
– Quạt.
Lại còn thêm:
-Tuốc năng.
Cái vòng người Panasonic vừa quạt vừa chạy quanh hắn giống đèn kéo quân bỗng đồng loạt đổi chiều như cùng một bánh xe truyền lực.
Cô đơn khoả thân trên cao, cái nóng từ máy chàm vào người như nướng, ông M ao ước được ở trong đội quạt, nhưng ông không dám nói với ai. Ngoài những lúc đi cung hoặc học tập chính sách cải tạo, giờ chính quyền còn lại ông ngoan ngoãn đứng làm nữ thần Tự Do. Cho đến một ngày… Hôm ấy đi làm vệ sinh về, tay B trưởng bắt ra 4 con kiến đỏ bé xíu đựng trong cái vỏ bao thuốc lá. Hắn cầm mẩu gạch non khoanh 4 vòng tròn xuống nền xi măng. 12 anh tù được hắn chỉ định chia thành 3 ca chăn 4 con kiến nhỏ. Ông M không ngờ mình lại mê chăn kiến đến như thế. Công việc kì dị ngày càng hấp dẫn ông. Nó làm ông khao khát đến bồn chồn. Cho dù đó là khổ ải. Phải giữ kiến luôn ở trong vòng tròn. Trong ấy có bánh bích qui, có đường, có thịt, kiến ăn nhưng không chịu ngủ, kiến vẫn bò tìm tổ. Phải luôn tay chặn kiến lại và không được làm sứt một cái chân của kiến. Chính những điều ấy khiến ông thèm khát. Nó sẽ giúp ông quên thời gian, quên những thiên thu tại ngoại. Hơn nữa ông quá chán trò cởi truồng đứng trước mặt mọi người.
Thế là một hôm ông gặp B trưởng, chìa ra một con kiến ông vừa bắt được trong khi đi làm vệ sinh và rụt rè, ấp úng xin được chăn… B trưởng cố kìm cơn giận. Hắn miết chết con kiến và quắc mắt, hất hàm về phía sân xê rom.
Ông hiểu. Ông lại khoả thân bước lên. Nhưng ông không được làm thần Tự Do nữa. Ông biến thành con chim. Con chim nhỏ trên cành cây cao. B trưởng đứng dưới, giả cầm súng lom khom, chui lủi, rình ngắm:
– Ðoàng.
Ông phải rơi từ sát mái nhà xuống. B trưởng không bằng lòng với cách rơi giả vờ, rơi có chuẩn bị, rơi chân xuống trước ấy. Phải rơi như thật. Như bị bắn rụng thật. Hiểu chửa. Làm lại.
“Thật quá rùng rợn. Cầu mong đừng gẫy cổ, vỡ mặt, mù mắt, gẫy tay là được. Cố vượt qua. Ðể còn ra”.
Ông M đã được ra. Ông được ra sau bốn tháng giam cứu. Ông được ra bởi ông không có tội. Những người gây ra vụ án oan ức của ông đã bị kỉ luật.
Người ta đã khôi phục lại cho ông tất cả. Ông lại làm giám đốc nhưng ở một xí nghiệp tận trong Nam, để ông có thể quên được những gì vừa trải qua. Ông cám ơn cấp trên về điều tế nhị ấy.
Cũng như mọi xí nghiệp, giờ nghỉ trưa ở đây nhiều vẻ… Uống bia. Ðánh cờ tướng. Tiến lên. Làm vài séc bóng bàn. Chuyện gẫu…
Giám đốc mới không tham dự. Ăn trưa xong ông về phòng. Các vị chức sắc cũng muốn kéo ông vào cuộc vui nhưng trả lời tiếng gõ cửa là sự im lặng.
Họ bảo nhau:
– Thôi. Ðể sếp ngủ.
Chẳng một ai biết sau khi gài trái cửa, giám đốc rút ngăn kéo lấy ra một lọ nhỏ, trong đựng 4 con kiến. Ông thả lũ kiến vào một vòng tròn bằng phấn vẽ trên bàn. Ông bẻ bánh cho chúng ăn và lấy những các-vi-dít (Có rất nhiều trong ngăn kéo ố của khách và của ông) chặn chúng lại. Thỉnh thoảng ông còn đặt cả ghế lên bàn làm việc. Và khoả thân trên ghế. Ðứng thẳng. Mắt hướng về phía xa. Tay giơ cao. Như kiểu thần Tự Do.

Bùi Ngọc Tấn

Advertisements

31/10/2010 - Posted by | Truyện ngắn hay |

21 phản hồi »

  1. khó hiểu !???

    Bình luận bởi Nghiand04 | 31/10/2010 | Phản hồi

    • Nhà văn Bùi Ngọc Tấn từng làm nhà báo. Ông bị bắt vào tháng 11 năm 1968 vì tội “phản cách mạng, tuyên truyền chống chế độ”, và đi tù cho đến năm 1973 mới được thả ra. Năm 1993, ông tái xuất hiện trên văn đàn với bài “Nguyên Hồng: một thời đã mất” đăng trên Tạp chí Cửa Biển của Hội Nhà văn Hải Phòng. Sau này tập bút kí đó được Nhà xuất bản Hội Nhà văn in thành sách với nhiều đoạn bị đục bỏ.

      Truyện ngắn trên viết về cuộc sống, suy nghĩ của những người tù. Khi ông ra tù được người ta khôi phục cho chức tước, nhưng ông vẫn bị ám ảnh bởi những hình ảnh khi trong tù và làm theo một cách vô thức.

      Câu chuyện kết thúc với hình ảnh ngớ ngẩn của ông, nhưng hình ảnh đó là sự lên án cái ngu dốt của những kẻ đã đẩy ông vào cuộc sống tù đày một cách đắt nhất.

      Đó là cảm nhận của tôi về câu truyện. Có thể mỗi người có cảm nhận khác nhau bạn ạ.

      Bình luận bởi CÚN | 31/10/2010 | Phản hồi

  2. ” … Chẳng một ai biết sau khi gài trái cửa, giám đốc rút ngăn kéo lấy ra một lọ nhỏ, trong đựng 4 con kiến. Ông thả lũ kiến vào một vòng tròn bằng phấn vẽ trên bàn. Ông bẻ bánh cho chúng ăn và lấy những các-vi-dít (Có rất nhiều trong ngăn kéo ố của khách và của ông) chặn chúng lại. Thỉnh thoảng ông còn đặt cả ghế lên bàn làm việc. Và khoả thân trên ghế. Ðứng thẳng. Mắt hướng về phía xa. Tay giơ cao. Như kiểu thần Tự Do.”

    Bùi Ngọc Tấn
    Một lũ quái thai trong thời đại quái thai phải không hả CÚN ?

    Bình luận bởi Trà Hâm Lại | 01/11/2010 | Phản hồi

  3. Họ thật đáng thương vì họ chỉ là nạn nhân thôi anh Trà

    Bình luận bởi CÚN | 01/11/2010 | Phản hồi

  4. Rốt cục là vị giám đốc muốn vươn tới thế giới tự do .

    Bình luận bởi vangtrencat | 02/11/2010 | Phản hồi

    • Chào chị đến thăm nhà em, chị là chị anh Mô phải không ạ ? hii, tên chị chỉ khác tên em chữ đệm

      Bình luận bởi CÚN | 02/11/2010 | Phản hồi

      • Mình là chị gái của Mô , mình cùng tên hả em .Em sưu tầm truyện ngắn hay quá .

        Bình luận bởi vangtrencat | 04/11/2010

      • Em chỉ sưu tầm thôi chị ạ, chứ em viết cứ lủng củng thế nào í

        Bình luận bởi CÚN | 04/11/2010

  5. Bỗng dưng bị ám ảnh bởi hai chữ: nhân phẩm. Vì sao, nhân phẩm?

    Bình luận bởi cuadong2010 | 03/11/2010 | Phản hồi

    • Hii, là sao? em chưa hiểu ?

      Bình luận bởi CÚN | 04/11/2010 | Phản hồi

      • Đó là những suy nghĩ rất khó nắm bắt trong đầu anh về hai chữ nhân phẩm, ví dụ như bây giờ người ta nghĩ hay định nghĩa nhân phẩm là gì, nó nằm ở đâu trong thang giá trị chung của xã hội. Rồi tại sao ở nơi giáo dục, cải tạo người xấu thành người thường mà người ta lại để một lũ mất nhân cách chà đạp lên nhân phẩm của người khác một cách kinh sợ như thế v.v…
        Nhưng cùng với những vết thương trong tim óc như vậy mà tác giả vẫn đứng dậy, vẫn làm người (hơn nhiều người khác) được, thật đáng khâm phục.

        Bình luận bởi cuadong2010 | 10/11/2010

  6. BNT rất nổi tiếng với “Chuyện kể năm 2000” viết về thời kỳ ông ở tù. Giọng văn nhẹ nhàng, không hề hằn học mà người đọc cảm thấy nỗi đau thăm thẳm phía sau khi con người mất tự do và phải sống như con vật.

    Truyện ngắn này cũng vậy. Tôi hiểu rằng con người có thể bị bắt phải sống một cuộc đời thiếu tự do, bị áp bức… và người ta có thể quen, thậm chí ‘nghiện’ cuộc sống ấy. Chỉ có những người ngoài cuộc nhìn vào mới thấy xót xa hộ.
    BNT đúng là đã vượt lên chúng ta một bậc.

    Anh xin truyện này về nhà anh

    Bình luận bởi Hồng Chương | 04/11/2010 | Phản hồi

    • Nói thật là em chỉ cảm nhận rất “lơ mơ” về chủ đề của công chuyện. Nhưng em thấy lạ nên post lên. Nếu anh post thì ghi thêm vài dòng phân tích của anh nhé. Để em đọc và hiểu thêm.
      Em cũng thích truyện của ông, giọng văn không quá hằn học.

      Bình luận bởi CÚN | 04/11/2010 | Phản hồi

  7. Hôm nay qua đây ghi tên xếp hàng, đang in ra để tối về tranh thủ đọc. Sài Gòn vừa rồi triều cường liên tục hè, chỗ Cún có bị ngập không đó.

    Bình luận bởi Hà Bắc | 04/11/2010 | Phản hồi

    • Nhà em không bị ngập chị à. Chỉ những khu gần sông như quận Bình Thạnh, quận 7 thì ngập. Còn những nơi khác cao thì không bị sao cả chị ạ.

      Bình luận bởi CÚN | 04/11/2010 | Phản hồi

  8. Nhà ở cao ráo không bị ngập là may rồi. Mừng cho Cún đó.

    Chị đọc hết trơn rồi Cún à, nhà văn chuyên nghiệp họ viết hay thiệt.

    Bình luận bởi Hà Bắc | 05/11/2010 | Phản hồi

    • Hii, nhà em cao lắm, đứng dưới nhìn lên là mỏi cổ luôn chị ạ.

      Bình luận bởi CÚN | 06/11/2010 | Phản hồi

  9. Chao em, khoe khong ?

    Bình luận bởi dong | 07/11/2010 | Phản hồi

  10. i want it

    Bình luận bởi Download VLC | 12/11/2010 | Phản hồi

  11. Đêm mất ngủ, qua chị …và đọc….và…đầu óc mông lung nên cũng chẳng biết bình gì,…chỉ cảm nhận rằng câu chuyện có một cái kết tốt đẹp nhưng thực buồn….

    Bình luận bởi | 28/06/2011 | Phản hồi

    • Sang bên này thấy cơn bão số 7 mãi vẫn chưa tạnh. Sang bên MĐ thấy có bão đêm, sang bên nhà lão chuối lại gặp bão. Thật là chả hiểu ra làm sao.

      Bình luận bởi vanthanhnhan | 28/06/2011 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: