Mua Thu Ha Noi

Đã mang lấy nghiệp vào thân Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

Đến với “2 cánh tay” kêu cứu

TT – Bức ảnh với dòng chú thích “Những cánh tay trổ mái nhà kêu cứu ở huyện Bố Trạch (Quảng Bình) khi canô cứu nạn đi qua” (Tuổi Trẻ ngày 7-10) đã gây ấn tượng đặc biệt với bạn đọc.

 

Bức ảnh cảm động với hai cánh tay kêu cứu của hai anh em Khánh và Linh trong phóng sự ảnh ngày 7-10-2010 của Tuổi Trẻ

 

 

Nước lũ vừa rút, hai anh em Khánh và Linh phải ra đồng giăng lưới kiếm cái ăn cho cả nhà - Ảnh: Hữu Khá

 

Sáng 6-10, chúng tôi cùng lên chiếc canô lao từ xã Sơn Trạch qua xã Hưng Trạch, huyện Bố Trạch (Quảng Bình).

Đi tìm “hai cánh tay” kêu cứu

Khi đi qua một ngôi nhà bị nước ngập lút chỉ còn nóc, đoàn cứu nạn phát hiện trên mái nhà có hai cánh tay yếu ớt vẫy trong mưa kêu cứu. “Cứu người như cứu hỏa”, nhưng ngặt nỗi canô không thể cập vào căn nhà này vì gặp vô số vật cản. Để cứu được người bị nạn, đoàn đã quyết định quay canô lại một nhà dân có bè tre gần đó giao mì gói, nước và chỉ dẫn cho những người trong nhà này đến cứu.

Suốt hai ngày vật lộn với lũ, những cảnh tang thương cứ dồn dập hiện lên, nhưng hình ảnh hai cánh tay yếu ớt trên mái nhà mù mịt trong màn mưa cứ ám ảnh chúng tôi. Liệu người trong ảnh có sống sót qua cơn lũ dữ?

Sáng 8-10, chúng tôi trở lại vùng lũ Sơn Trạch, vừa đi vừa hỏi thăm có ai biết ngôi nhà trong ảnh ở đâu. Người ta chỉ về làng Cù Lạc nhưng người làng không thể nào nhận diện được ngôi nhà. Làng xóm sau khi lũ rút đã khác hẳn với biển nước mênh mông trong các bức ảnh. Đi hết làng Cù Lạc cũng đành chịu. Không bỏ cuộc, chúng tôi tìm qua làng Bắc Giang, xã Hưng Trạch cạnh đó. May mắn sao, chúng tôi đã tìm ra đúng ngôi nhà cần tìm.

Hai cánh tay huơ lên trong mưa lũ kêu cứu là của hai anh em ruột: Nguyễn Văn Khánh (15 tuổi) và Nguyễn Thị Thùy Linh (8 tuổi). Nhà đã hết sạch thức ăn nên sau khi nước vừa rút, Khánh và em gái đã ra đồng kiếm cá. Ông Nguyễn Văn Khanh, cha của Khánh và Linh, bảo: “Lũ rút rồi nhưng gạo cơm không còn. Thương con mấy ngày ni phải nhai sống mì gói nên hôm ni tui phải chạy xuống thị trấn mua ít gạo về nấu. Còn hai đứa nhỏ và vợ tui ra ruộng thả tay lưới kiếm chút thức ăn. Cả hai anh em chúng nó đều đang đi học nhưng lũ làm ướt hết sách vở nên chắc phải nghỉ học”.

 

Hai em Khánh và Linh trên cánh đồng ngập nước ở xã Hưng Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình. Cả ngày lặn lội trên đồng chỉ kiếm được một con cá nhỏ Ảnh: Hữu Khá

 

36 giờ đói rét trên mái nhà

Chiều 4-10, thấy con nước dữ dằn quá, ông Khanh đã đưa vợ và con nhỏ đi lánh nạn ở nhà bà con. Chập tối, khi ông cùng hai đứa con còn ở lại nhà là Khánh và Linh vừa ăn xong mấy vắt cơm nguội thì nước đã lên quá cao, không thể chạy đi đâu. Ông Khanh đưa hai con lên sàn gỗ trên mái nhà (người địa phương gọi là cái tra). Chăn màn đã ướt hết, ông chỉ kịp trùm chiếc áo cho hai con nhỏ và lấy túi nilông cho chúng chui vào đỡ lạnh.

Trong khi đó, nước mỗi lúc càng lên nhanh. Chỉ trong phút chốc nước đã ngập đến sát sàn gỗ. Trong lúc nguy cấp này, ông Khanh phải để hai con ở nhà một mình vì ông phải bơi qua xóm bên sơ tán cha mẹ già. Lo cho cha mẹ già xong, ông Khanh định quay về ngay với con nhưng dòng lũ chảy xiết quá, ông đành bó chân nhìn về nhà mình mà ruột nóng như lửa đốt.

Khánh nhớ lại: “Trước khi đi cứu ông bà nội, ba bồng hai anh em con lên ngồi trên sàn gỗ sát mái nhà nhưng áo con ướt hết. Chờ mãi vẫn không thấy ba về. Bé Linh lạnh quá run cầm cập. Đến nửa đêm khi thấy nước đụng đến chân, bé Linh sợ quá ôm con khóc thét lên. Con la lên kêu cứu nhưng trong đêm tối không ai nghe hết. Con gào được một lúc thì không còn hơi nữa nên nằm lăn ra”.

Gặp chúng tôi, bé Linh vẫn chưa hết hoảng sợ sau hai ngày đêm sống trên mái nhà. Giọng bé run run: “Con khiếp quá chú ơi. Đêm đó con khát quá, lại sợ chết nữa. Nước lên thêm chút nữa là anh em con chết rồi”. Chỉ có hai đứa nhỏ trên nóc nhà trong đêm tối đen đó, mưa gió bốn bề cùng nước lũ chảy xiết.

Rạng sáng, nghe tiếng động, hai anh em Khánh và Linh đẩy mạnh viên ngói và nhìn ra ngoài. Khi thấy một chiếc thuyền chạy qua, Khánh liền đưa tay vẫy kêu cứu nhưng không ai nghe thấy. “Đến gần trưa con nghe tiếng máy rù rù của chiếc canô nên bảo em con cùng thò tay ra kêu cứu. Vậy là một lát sau có người chống bè đem thức ăn tới cho hai anh em con. Người này bảo nước lũ đang rút và dặn anh em con ngồi yên tại chỗ chờ ba về”.

Sau hai ngày một đêm không về nhà được, ông Khanh tưởng sẽ không gặp lại con nữa. Khi về đến nhà nhìn thấy hai con đang nhai gói mì của đoàn cứu trợ, ông Khanh chỉ biết ôm con khóc nức nở.

HỮU KHÁ

Advertisements

10/10/2010 - Posted by | Cuộc sống quanh tôi | ,

21 phản hồi »

  1. Tem cái đã không O Linh nhanh chân giựt mất.

    Bình luận bởi Hà Bắc | 11/10/2010 | Phản hồi

    • Ôi, chào bạn đến thăm nhà mình.

      Bình luận bởi CÚN | 11/10/2010 | Phản hồi

  2. Tội nghiệp cho hai đứa trẻ, hôm trước chỉ nhìn thấy hai cánh tay kêu cứu, nay mới rõ sự thật, hai ngày vật lộn với đói khát, rét mướt, đối diện với tử thần thật khủng khiếp anh nhỉ.

    Bình luận bởi Hà Bắc | 11/10/2010 | Phản hồi

    • Ừ, cuộc sống dân ngèo thấy tội quá. Mình nhìn mà xót xa. Hôm qua mình cũng gửi cho một người bạn ở ngoài đó một chút quà. Bạn ấy đã gửi đến một trường học
      để tặng các em nhỏ. Cái trường ấy lại ở vùng sâu vùng xa, nên chẳng có đoàn tài trợ nào hỏi han cả.

      Bình luận bởi CÚN | 11/10/2010 | Phản hồi

  3. Cảm ơn Cún đã đăng tải bài này. Bức ảnh này Mô đã xem đi xem lại nhiều lần rồi, nhưng giờ mới biết được những bàn tay đó là của những em nhỏ đáng thương!
    Cầu trời cho năm nay lũ đừng về trên miền Trung nắng lửa mùa hè, bão táp mùa thu này nữa!

    Bình luận bởi moterangrua | 11/10/2010 | Phản hồi

    • Ở thành phố Vinh nơi anh ở có bị ảnh hưởng bão nhiều không ạ ?

      Bình luận bởi CÚN | 12/10/2010 | Phản hồi

  4. Chào Cún! Hà Nội hết ồn ào rồi em ạ. Chỉ còn rác và bụi thôi.
    Chúc em luôn vui cười xinh đẹp!

    Bình luận bởi tanloc555 | 12/10/2010 | Phản hồi

  5. Thôi thì trả Hà nội về với đời sống thường nhật lại thấy đáng yêu. Lễ lạt, mang tiếng quá.

    Bình luận bởi CÚN | 12/10/2010 | Phản hồi

  6. Cô CÚN à, càng thấy càng thương …. mình! Không làm gì được cho đồng bào !

    Bình luận bởi Trà Hâm Lại | 12/10/2010 | Phản hồi

    • Dạ, thương quá anh à. Em chỉ có chút tấm lòng nhờ Mục Đồng chuyển hộ. Tự nhiên cũng thấy vơi nỗi buồn đi chút!

      Bình luận bởi CÚN | 12/10/2010 | Phản hồi

  7. chào Cún, có khỏe không?

    Bình luận bởi Hồng Chương | 16/10/2010 | Phản hồi

    • Em vẫn khỏe ạ, dạo này còn phải ăn kiêng cho bớt mập.
      Nhưng công việc thì lu xu bu quá! Tết anh có ra Hà Nội không ạ ? Em không biết có ra Hà nội không? nếu phải đi trước Tết thì Tết em sẽ không ra Hà nội nữa

      Bình luận bởi CÚN | 16/10/2010 | Phản hồi

    • mong Cún Tết mới ra!

      Bình luận bởi Hồng Chương | 16/10/2010 | Phản hồi

  8. NHìn sao không kìm được nước mắt

    Bình luận bởi Nghiand04 | 21/10/2010 | Phản hồi

    • Chào bạn đến thăm nhà tôi

      Bình luận bởi CÚN | 21/10/2010 | Phản hồi

  9. Hôm trước mình thấy bài này treo bên nhà anh Mô, không ngờ sau đó được trả về cho chủ nhân là Cún. Rứa là mình đã có mặt bên nhà Cún rồi còn chi.

    Bình luận bởi Hà Bắc | 26/10/2010 | Phản hồi

    • Không phải chủ nhân là tớ đâu, bài này trên báo tuổi trẻ Tp.HCM đó. Tớ sưu tầm vì bài báo nói về nhân vật trong tấm ảnh ấn tượng.

      Bình luận bởi CÚN | 26/10/2010 | Phản hồi

  10. Cún đang công tác tại TP HCM à, Cún thật hóm hỉnh đó. Có thể tiết lộ một chút về bản thân được không? Rất vui được có thêm một người bạn ngộ nghĩnh thật đáng iu. Cảm ơn Cún đã ghé chơi. Muốn tìm hiểu thêm về mình mời Cún qua nhà đọc câu chuyện tân gia nhé.

    Bình luận bởi Hà Bắc | 30/10/2010 | Phản hồi

    • Chào Hà Bắc. Chắc phải gọi chị là chị. Em sinh ở Hà nội, nhưng hiện đang sống và làm việc trong Sài Gòn. Em sẽ qua nhà chị đọc ngay. Hii, chị làm thơ trong sáng quá, trong khi tâm hồn em, nhiều lúc bản thân em thấy nó rất nham nhở!
      Giờ thèm được trong sáng mà không sáng được!

      Bình luận bởi CÚN | 30/10/2010 | Phản hồi

  11. Những cánh tay như thế này nhiều lắm…

    Bình luận bởi Trần Phan | 31/10/2010 | Phản hồi

  12. Mình vừa chạy qua nhà Chổi, thấy tâm sự của hai chị em rất hay, muốn qua đây xem Cún có nhà không để trò chuyện. Chắc ông xã của Cún quê trong Sài Gòn?

    Bình luận bởi Hà Bắc | 31/10/2010 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: