Mua Thu Ha Noi

Đã mang lấy nghiệp vào thân Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

Không đề

(bài thơ sưu tầm trên trang Mạng xã hội văn học – face book)

Biết trái tim chẳng có tội gì đâu
Khi anh không thể yêu em hơn nữa
Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ
Vẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ…

Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa
Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy
Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy
Em bồi hồi,em vội vã,em yêu…

Hãy tha thứ nghe anh có biết bao điều
Em không thể và chúng mình… không thể
Sao hôm _Sao mai cách xa đến thế
Câu thơ này có tới được cùng anh

Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh
Em mãi yêu anh một tình yêu …không thể
Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ
Em bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu!

(ngày mưa 6/5/2012)

 

Em nhớ anh thật nhiều

 

 

06/05/2012 Posted by | Thơ | 25 phản hồi

Rối nước

(Chép lại theo trí nhớ, không nhớ tên tác giả)

                               (Rối với Bù nhìn cũng giống nhau thôi)

Anh đẽo tâm hồn thành con rối để yêu em

Anh hóa gỗ, hóa dây, hóa dại khờ ngũ sắc

Tuồng tích ấy chú rối mình đủ khóc

Cần chi trò, em giật giật dây thêm

Anh rối nước muốn lên bờ làm rối cạn

Em đi xa, ao nước bỗng dưng đầy

Bốn phía chẳng ai thương mà đến cứu

Vui nỗi gì, khán giả vỗ ran tay!

23/4/2012


23/04/2012 Posted by | Thơ | | 11 phản hồi

Chạm, êm ái và bạo liệt

Tuấn Khanh – SGTT VN

Một làn sóng êm dịu lan ra trong khán giả, và khác hẳn với mọi bộ phim trong nước lâu nay cứ sử dụng nhiều hình thức PR rầm rộ, phim Touch – đúng như tên gọi của nó – là một cú chạm êm ái và đầy sức hấp dẫn với người xem, gợi nên nhiều cảm giác với những điều bình thường nhất, mỗi ngày trong đời chúng ta: chạm!

 

Cảnh trong phim Chạm. Ảnh: TL

Ngay từ đầu phim, những hình ảnh dẫn nhập đầy ngụ ý của đạo diễn Nguyễn Đức Minh, khi nói về cuộc sống hàng ngày, với muôn ngàn tiếp xúc và người ta đã quên mất, hay đang xem nhẹ giá trị của từng cái chạm của con người vào đời sống.

Một cô gái Việt làm nail vô danh ở quận Cam nước Mỹ đã chạm vào cuộc sống của người đàn ông thợ máy, đánh thức sự lãng mạn tiềm tàng trong trái tim của anh, chữa lành cuộc sống gia đình lạnh lùng của anh ta, nhưng cũng để lại một cảm giác thiếu thốn mơ hồ trong đời rằng anh sẽ mãi mãi cô đơn vì không bao giờ có được những cái chạm đẹp đến hoang đường như vậy trong cuộc sống của mình.

Từ phim, ngẫm nghĩ, hoá ra khi con người sống với sự chân thành và sẻ chia, thì đâu cần là một vĩ nhân, là một lãnh tụ hay một hình tượng nào đó trong sự mê cảm tập thể của loài người, vẫn có thể chạm vào nhau và chữa lành được những nỗi đau của loài sinh vật sống hàng vạn năm trong sự tiến hoá đầy phức tạp của những điều không nói được thành lời.

Krishnamurti, nhà triết học của Ấn Độ có viết rằng: “Tôi đau, tôi ở trong bạn. Bạn vui, bạn ở trong tôi”. Sống và tường tận cảm nhận, chữa lành những niềm đau nguyên sơ – nghe tưởng chừng như dễ dàng, nhưng lại rất xa trong cuộc sống hiện đại, nơi con người có đủ các phương tiện để lừa mị nhau, xô đuổi nhau.

Tâm, tên cô gái làm nail trong phim, có khả năng vực dậy cuộc đời của Brendan, anh thợ máy người Mỹ, nhưng cũng yếu ớt đi tìm một cái chạm khác để tiếp sức cho cuộc sống quá mệt mỏi phía trước. Cuối cùng cô cũng đã tìm được bàn tay của người có thể sẻ chia, trong tận cùng là những cái gần gụi mình nhất, là tiếng nói, là màu da, là văn hoá sống. Bộ phim nằm trọn vẹn trong ý nghĩa đó, nhưng bên cạnh đó lại mở ra những cửa ngõ khác về những mất mát trong tuổi thơ, những cái chạm khiến con người đau đáu vì giằng xé, những cái chạm độ lượng như con người khao khát sống tận hiến cho nhau.

Chạm không khoe xe hơi, nhà lầu và những cơ thể giải phẫu thẩm mỹ hết sức bắt mắt nhưng chưa bao giờ là đời thường của đại đa số dân Việt.

 

Cảnh trong phim Chạm. Ảnh: TL

Có hay không một phương cách dục vọng phương Đông? Nơi con người có thể khuấy động nhau một cách im lặng và dữ dội nhưng vẫn khép nép và dịu dàng trong một tâm thế truyền đời? Câu chuyện phim mở ra một cánh cửa sổ khiến người xem có thể phân vân, ngỡ ngàng và kích động.

Cái chạm của một bàn tay, đã tạo nên hình ảnh về những cái chạm đầy dục vọng và nên thơ, những cái chạm êm dịu và cay đắng… và chạm vào người xem những điều đã quên hay đã mất trong cuộc sống mơ hồ chộn rộn này. Đôi khi, nghệ thuật vĩ đại chỉ vì nói được những điều nhỏ bé, sự chia sẻ đến từ những điều tầm thường.

Các chị em trong tiệm nail nói chuyện tình dục mỗi ngày, nhưng không thấy bóng dáng đàn ông nào trong cuộc sống của họ.

Chạm cũng ập vào trong cảm giác của người xem phim, để có ai đó có thể nở một nụ cười rằng người Việt rất tinh tế, người Việt không ồn ào với phim bom tấn giả và không kệch cỡm với những tiểu xảo ruồi chỉ để bán vé.

Chạm rất đời thường và gần gũi, thậm chí trở thành niềm vui nghề nghiệp của hàng chục ngàn người Việt đang kiếm sống bằng nghề nail. Chạm không khoe xe hơi, nhà lầu và những cơ thể giải phẫu thẩm mỹ hết sức bắt mắt nhưng chưa bao giờ là đời thường của đại đa số dân Việt.

Chạm, thậm chí, cũng có thể đã chạm trúng vào niềm đau âm ỉ của điện ảnh Việt, bộ môn giờ đây đã nhiều lời nói hơn hành động, nhiều tuyên ngôn hơn giá trị. Chạm, như ve vuốt, và nhắc rằng điện ảnh Việt cần những cái chạm thật sự giá trị, hơn là những cái tát vào niềm tin của công chúng.

15/04/2012 Posted by | Cuộc sống quanh tôi | , , | 8 phản hồi

Nói với anh

Sáng tác: Thanh Thảo

Sài gòn đang mưa, ảnh hưởng của cơn bão số 1. Thôi mình đành ở nhà dở cuốn thơ chép từ thời sinh viên ra đọc vậy…

Bão số 1 ngày 1/4/2012

Thì anh cứ đa mang đi

Giữa hai ta có còn gì nữa đâu

Ngày anh rũ áo bên cầu 

(Anh qua sông – sợ chờ lâu đắm đò)

Em về mắt ướt âu lo

Thương anh quá, lại thương cho phận mình

Buộc lòng vào một chữ tình

Vẫn ảo ảnh một bóng hình chơi vơi

Em về nhặt lá trầu rơi

Nhạt lòng bởi vẫn thiếu vôi nhà người

Trách anh như cánh chim trời

Đam mê những chốn xa vời lòng tin!

Dại khờ em vẫn là em

Chỉ thương cho một cánh chim lạc bầy

Cánh kia dẫu có dạn dày

Chắc gì lòng đã tải đầy khôn ngoan

Mái nhà em bão có tan?

Mưa đền cây có thôi tràn mi em?

 

Ngày mai giọt nắng đầu tiên

Còn xao động khoảng trời chìm vô tư?

01/04/2012 Posted by | Thơ | 5 phản hồi

Vòng quay của vốn

Sài gòn, thứ bảy, chiều buồn, nhớ người yêu…

Chiều nay đọc còm của Chị Cải Quỳ trong bài “Linh cảm” của mình, chị viết: “Rõ khổ , con gái nhắc chắc là đúng . Còn …chồng cũ thì , thôi quên đi cả mới lẫn cũ em ơi!”, mình không khỏi phì cười. Chị Cải không tin là mình có thể linh cảm được chuyện gì đang xảy ra với mình. Tự nhiên lại nhớ đến chuyên xưa.

——————————–

Một chiều ngày xưa, mình được chị T (chị chồng) gọi ra nhà bảo có chuyện cần bàn. Cả nhà mình kéo sang nhà chị. Hóa ra đến nơi thấy chị đưa cho mình một giấy phép kinh doanh: Công ty TNHH XD… Lật mặt sau trang giấy phép lên thì thấy dòng chữ:

Công ty được thành lập ngày … với sự góp vốn như sau:

Ông: Phạm T.T:          Tổng Giám Đốc, chủ tịch hội đồng quản trị góp 4 tỉ

Bà: Phạm M.T                        Phó tổng giám đốc:  3 tỉ

Bà: Cún Nguyên Con: Kế toán trưởng góp: 2 tỉ

Cộng: 9 tỉ

Đọc xong mà mình suýt ngất. Còn chị T thì tủm tỉm: “đấy nhé, chả góp đồng nào mà cũng có 2 tỉ nhé. Từ giờ mợ có vốn góp trong công ty này. Tổng giám đốc kia!”, chị đưa tay chỉ về phía em trai chị. À ra là mấy chị em cùng nhau lập công ty, rồi ghi tên mình vào đây. Có công ty thì thuận lợi hơn cho việc kinh doanh của Tổng Giám Đốc (TGĐ), từ giờ TGĐ chủ động làm ăn, tự đóng dấu, không phải đi đóng nhờ dấu công ty khác nữa.

Bẵng đi một thời gian, chẳng thấy TGĐ giao việc cho Kế toán trưởng (KTT) làm gì cả. KTT hỏi thì TGĐ chỉ trả lời ừ hữ hoặc bẩu cứ yên tâm lo gì. Cũng nói thêm rằng hiện mình đã đi làm rồi, còn việc mở công riêng ở nhà là khác. Nếu có phải lo sổ sách cho công ty riêng là việc làm công thêm sau 8 giờ đi cày của mình.

Một buổi chiều, mình đang làm việc thì nhận điện thoại của TGĐ bảo: về gấp ngay. Chiều nay 3 giờ phòng thuế xuống kiểm tra giấy tờ, sổ sách.

Mình tức tốc phi thẳng về “trụ sở” công ty nhà. Được 15 phút thì có 2 khách bên phòng thuế tới. Thuế nhìn giấy phép kin doanh 9 tỉ và cơ ngơi văn phòng với cặp mắt dò xét.

Sau tuần nước trà, 1 anh thuế hỏi:

-       Ông PTT là ai?

-       Dạ em ạ,

-       Ông là TGĐ, còn bà Cún Nguyên Con là KTT phải không?

-       Dạ phải ạ

-       Giờ ông là TGĐ chứ gì, thế ông vẽ thử cho tôi sơ đồ tổ chức công ty ông thế nào?

-       Ơ dạ dạ…

Đến đây KTT nhanh nhảu lấy giấy vẽ luôn sơ đồ tổ chức: Dạ, tổng giám đốc quản lý chung về kinh doanh, bên dưới có các phòng ban: Kế toán, hành chính và các đội trưởng đội xây dựng. Dưới đội trưởng là công nhân xây dựng.

Thuế hỏi tiếp: “thế công ty khai công ty có 9 tỉ, vậy chúng tôi yêu cầu công ty giải trình số vốn 9 tỉ này để chúng tôi làm biên bản”. Vậy 9 tỉ đâu?

TGĐ trả lời: Dạ chúng em có nhà, em có tiền…

-       Tiền đâu? Tiền ở ngân hàng à?

-       Vâng, em có tiền gửi ngân hàng, TGĐ nhanh nhẹn trả lời

-       Vậy ông cho tôi xem bảng kê số dư ngân hàng

-       Ơ ơ… em không mang theo đây.

-       Ngoài ra ông còn gì nữa mà lên đến 9 tỉ?

-       Dạ dạ, em còn nhà kho nữa ạ.

Chỉ cần hỏi thế thôi, sau đó thuế lập biên bản yêu cầu doanh nghiệp giải trình vốn 9 tỉ.

Tối hôm ấy là cuộc bàn luận của TGĐ và KTT về doanh nghiệp.

-       Bây giờ anh phải cho tôi số liệu cụ thể để  giải trình được với phòng thuế.

-       Số liệu ở trong đầu mình í, chứ ở đâu, thế bằng Kế toán để làm gì.

Thế là mình bắt tay vào công trình giải trình vốn. Việc đầu tiên là phải đăng ký Mã số thuế cho doanh nghiệp.

Mình lên phòng thuế gặp cán bộ. Nữ doanh nhân 9 tỉ cười toe với anh thuế, đon đả;

-       Chào anh ạ, em là doanh nghiệp mới, anh cho em hỏi những thủ tục để đăng ký mã số thuế cho doanh nghiệp.

Thuế nhìn mình từ đầu đến chân rồi phán: “Chị về điền vào form X”.

Cho em xin mẫu được không ạ?

Mẫu hả? ở ngoài nhà sách í, ra mà mua.

Mình chạy vọt ra ngay nhà sách bên ngoài Cục Thuế, hỏi form X, người ta lắc đầu bảo không có form này, ở đây không bán. Họ còn tư vấn: chị hỏi lại anh đó đi, hỏi xem mẫu ấy ở công văn nào? Yêu cầu đưa công văn ra xem có mẫu đó không.

Mình lại tong tả chạy vào gặp thuế. Thấy thuế đang tiếp một doanh nghiệp khác. Doanh nghiệp này đang kính cẩn đưa anh một sấp giấy tờ kèm theo phong bì. Anh thuế niềm nở: ờ ờ đưa đây, đúng rồi. Chờ vài hôm nữa lên nhận kết quả nhé.

Thuế đưa mắt lạnh tanh nhìn mình, mình lao vào hỏi tiếp: “thế form ấy do công văn nào quy định?”. Thuế trả lời: “chị cần công văn tôi sẽ đưa chị số công văn cho chị về nghiên cứu, mời khách hàng tiếp…”

Thế này thì điên lắm. Chả gì mình cũng là khách hàng của Thuế, mình đóng tiền cho nó, mình là thượng đế kia mà. “Nó” dám đối xử với thượng đế thế à? Được rồi, mình phải cho nó biết thế nào là thượng đế. Biết điều với chị thì chị còn boa cho tí.

Mình vừa đi làm, vừa suy nghĩ về việc này. 3 ngày rồi mà nghĩ chưa ra. Đến lúc tưởng như hết cách thì chợt nhớ đến 1 đệ tử (thực ra là đối tác của công ty mình đang làm). Mình gọi điện cho đệ tử;

-       Cu à, chị đây, cu khỏe không?

-       Gớm bà chị, em khỏe, bà chị bận gì mà lâu rồi không đi uống cà phê với em

-       Hi hi, ờ chị cũng bận rộn với gia đình, cu thử lấy vợ đi rồi sẽ hiểu chị bận gì. Thế mai đi uống cà phê với chị nhé. Nhưng mà muốn uống cà phê với chị í, thì cu phải giúp chị việc này nhé, chị sẽ đa tạ cu đấy.

-       Bà chị vòng vo thế, em giúp được gì?

-       Cu à, cu có công ty phải không? đã đăng ký mã số thuế rồi phải không? giờ chị đang mở công ty riêng, mà hồ sơ đăng ký ban đầu thằng thuế nó không chỉ cho chị. Thế cu cho chị xin bộ hồ sơ ban đầu của Công ty cu để chị làm mẫu được không? Cu xóa hết số liệu đi, chị chỉ xin mẫu thôi. Việc gấp quá, cu giúp chị với, chị sẽ đa tạ.

-       Việc này à, hừm, cũng nghiêm trọng đấy, em là em nể chị lắm em mới giúp đấy nhé. Giờ em sẽ nói nhân viên nó xóa số liệu đi và fax sang cho chị, chị ra lấy dùm em ngay nhé. Tài liệu mật của công ty, em không muốn cho ai biết. Chẳng qua là chị em mới giúp thôi nhé.

Gớm, nghe giọng cu con đầy sự ban phát mà mình phì cười. Ừ, thì nó là đệ tử, nó phải thể hiện sự quan trọng khi đệ tử giúp đại ca của nó chứ. He he, mọi việc bỗng dễ đến không ngờ.

Một ngày sau, mình lên nộp toàn bộ hồ sơ cho thuế. Thuế càng đọc hồ sơ, mặt càng đanh lại. Không phát hiện được sai sót gì, thuế viết biên nhận. Mình cám ơn thuế bằng cái nhìn âu yếm. 10 ngày sau mình lên nhận kết quả, và hồ sơ được chuyển sang cán bộ chuyên quản lý doanh nghiệp ngoài quốc doanh. Mọi việc ban đầu đã xong, mà chả mất đồng nào, đến giờ mình vẫn còn nhớ cảm giác sung sướng khi ấy.

Tiếp theo mới là hồ sơ giải trình vốn 9 tỉ. Mình liệt kê tiền vật tư, tiền đang nằm ở công trình dở dang, tài sản cố định “cuốc, xẻng, gậy gộc” tuốt tuột được có 1 tỉ đồng. Còn 8 tỉ nữa, haiza, sao mà khó thế.

Loay hoay mãi, cuối cùng chỉ còn một “tối” cách duy nhất: đó là hợp thức hóa 8 tỉ kia bằng hợp đồng tín dụng cho vay cá nhân. Coi như công ty có nhiều vốn nên cho 3 cá nhân vay.

Hình thức vay vốn như sau:

Bên cho vay: Công ty TNHH XD đồng ý cho những cá nhân sau vay tiền:

Bên vay 1:       Ông Nguyễn Văn A vay số tiền: 3 tỉ

Bên vay 2:       Bà Phạm Thị T. vay số tiền: 2 tỉ

Bên vay 3:       Bà Cún Nguyên Con vay số tiền: 2.5 tỉ

Cộng số tiền cho vay:             7.5 tỉ

Quỹ tiền mặt:                          0.5 tỉ

Cộng                                       8 tỉ

Oa, bà Cún Nguyên Con chỉ góp có 2 tỉ mà vay lại công ty dững 2,5 tỉ nhé. Hoành tráng chưa. Nhưng lúc ấy, mình chẳng còn cách nào khác. Mình nhờ chị T và ông A nhận vay nhiều hơn để mình khỏi đứng tên vay thì họ cứ đây đẩy từ chối. Thôi đành vậy. Vậy là tạm xong giải trình.

Mình vô cùng lo lắng lên nộp báo cáo giải trình vốn với phòng thuế. Bao nhiêu câu hỏi giả định, câu trả lời giả định quay quay trong đầu. Thôi kệ, cứ đi khắc đến…

Mặc juyp ngắn, áo vét may cách điệu có đính hạt cườm, tóc bới cao, trang điểm, mặt hơi lạnh, nữ doanh nhân 9 tỉ tiến về phòng thuế.

-       Chào anh ạ, em ở công ty XD… hôm nay em đến nộp bản giải trình thuế.

-       Chào chị, công ty XD à, 9 tỉ à, thế có ô tô không? hôm nào cho tôi đi ké Long An nhé.

-       Ới, thế thì hân hạnh cho chúng em quá. Đây em gửi anh giải trình; tài sản cố định là…, vật tư là… còn khoản còn lại chúng em phải cho cá nhân vay anh ạ. Em có hợp đồng vay đây.

-       Ờ, hồ sơ thế là được rồi. Chị cứ về đi nhé.

-       Dạ, dạ, em về cám ơn anh, hôm nào anh TGĐ sẽ gặp riêng anh sau ạ.

   Một tuần sau, phòng thuế trả lời, hồ sơ đã OK, mình có thể lên mua hóa đơn và đăng ký báo cáo kinh doanh hàng tháng. Mừng quá. Lúc ấy mà phòng thuế đòi xuống kiểm tra tiền tồn quỹ 500 triệu tiền mặt thì mình không xử lý thế nào?

Trộm vía, thực ra ở bên phòng của bố mẹ TGĐ có một cái tủ con con, mà KTT chưa bao giờ được chạm vào đó, chỉ thấy TGĐ thỉnh thoảng thò ra thụt vào… Giờ nghĩ lại sao hồi ấy mình không “xùy” cho phòng Thuế xuống kiểm quỹ trong cái tủ ấy nhể? Hố hố, nghĩ đến đây chợt bật cười rung cả rốn.

Sau khi đã hoàn tất mọi thủ tục với thuế ban đầu, KTT phải làm báo cáo từ lúc thành lập công ty đến thời điểm hiện tại. Vậy là nhận dịp nhổ cái răng khôn đang hành hạ, tranh thủ nghỉ ở nhà 3 ngày, làm tất tật hệ thống sổ sách từ chi tiết phiếu thu chi ban đầu đến báo cáo kế toán. Vậy là xong tuốt tuột mọi thứ.

Công việc về sau mình thuê nhân viên kế toán về làm. Mình chỉ xem lại và ký.

Mình có suy tính, công ty sẽ phải hạch toán có lãi để dần dần bớt khoản cho vay tín dụng kia đi, bớt nguy hiểm và rủi ro cho mình.

Nhưng mà, người tính chẳng bằng giời tính.

Cuối năm đó mình ly thân. Giữa năm sau hoàn tất thủ tục ly hôn. Trong quyết định ly hôn tòa ghỉ:  về quan hệ tài sản, đôi bên thỏa thuận xin tự giải quyết. Để giải quyết li hôn thì cách ghi thế này sẽ giải quyết nhanh nhất về quan hệ hôn nhân. Còn tài sản, nếu hai bên không tự giải quyết được thì sẽ… ra tòa tiếp.

Được ly hôn xong, mình chẳng còn tâm trí mà quan tâm đến số vốn ảo kia. Thời gian dần trôi qua, đến 7 năm sau….

Một hôm mình nhận được điện thoại của Tổng Giám Đốc nói có việc cần gặp để giải quyết. Tổng Giám Đốc đưa cho mình một tờ: Cam kết chuyển nhượng vốn. Trong đó ghi ngày… tháng năm 2009, tôi là Cún Nguyên Con, xin chuyển nhượng số vốn 2 tỉ cho cô…

Đọc tờ giấy mà mình hết hồn vì nhớ lại khoản vay trước kia đến 2.5 tỉ chưa được tất toán. Mình hỏi vậy tất cả giấy tờ từ trước đến nay liên quan đến tài sản, vay nợ ngân hàng vì sao tôi không được ký? Vì tôi chưa chuyển nhượng vốn, tôi vẫn là thành viên góp vốn.

Tổng Giám Đốc trả lời: “tôi đã “ký thay” cô tất cả giấy tờ đó”. Vậy là trong 7 năm qua tôi được người khác ký thay mà không biết.

Tôi soạn lại Cam kết chuyển nhượng vốn rõ ràng hơn, trong đó ghi rõ tôi đã đã trả khoản nợ cũ là 2.5 tỉ, và chuyển giao số vốn 2 tỉ cho bà: Nguyễn Thị … H, thành viên mới của công ty.

Tự nhiên ký xong cam kết mà lòng nhẹ lâng lâng…

Lạy giời cho đừng có điều gì khuất tất xảy ra trong vòng 7 năm trước.

Vậy là chị chuyển giao lại toàn bộ số vốn cho em, H nhé. Hy vọng em sẽ điều hành công ty tốt hơn chị nhiều trong chu kỳ vòng quay vốn mới này.

14/03/2012 Posted by | Về tôi | | 8 phản hồi

Chuyện về Mẹ chồng tôi (phần cuối)

Phần 1  tại đây

Sinh nhật YLINH năm 2 tuổi

Con trai cười phe phé: “bà coi thường con giai bà nhở?”. Thế là cả gia đình xúm vào lên kế hoạch lịch đi chơi Tết cho con giai bà.

Năm đó con trai đến nhà tôi chúc Tết, và nhân tiện ngày Tết xin phép ba mẹ tôi đưa tôi đến ăn cơm bên nhà con trai. Khi thấy tôi và con trai chở nhau đến, các anh chị đều tỏ ra hoan hỉ, mấy đứa cháu tuổi tin nhá mắt buông lời trêu cậu. Sau Tết, con trai lại vào Sài Gòn, tôi và con trai bà chỉ liên hệ với nhau qua điện thoại. Vào dịp nghỉ 30/4 năm sau đó, con trai mua vé mời tôi vào Sài Gòn thăm gia đình.

Thấy con trai có thành ý nghiêm túc về việc xây dựng gia đình, tôi cũng mong muốn được mở lòng với quan hệ này. Tôi đồng ý vào thăm gia đình. Khi vào đến nơi, con trai bận đi làm suốt, lại mình tôi ở nhà với ông bà. Ông lúc này đã lẫn, nên tôi và bà nói chuyện với nhau. Tôi là người lắng nghe nhiều, thỉnh thoảng đặt câu hỏi. Trong câu chuyện bà thường nhắc đến hình ảnh bận rộn của con trai, rằng nóng tính lắm, dại lắm, quá tin bạn rồi bị thiệt thòi, rằng con trai suốt ngày chỉ lo lăn ra kiếm tiền…

Sau lần đó bà càng tỏ ra quý tôi hơn. Còn giữa tôi và con trai bà, cũng chỉ là những cuộc điên thoại hỏi thăm. Một năm trôi qua, lại một cái Tết nữa. Năm ấy bà phải ra Hà nội tổ chức lễ thượng thọ 70. Tôi có về dự lễ thượng thọ của bà. Bà đội trên đầu chiếc khăn nhung tôi tặng, và khoe với bà con chòm xóm: “khăn này đội vừa đẹp vừa ấm”. Bà giữ tôi ngủ lại qua hôm sau mới về. Người ở quê thường quý ai mới giữ lại ngủ qua đêm, và cho rằng đó làm tấm thịnh tình hiếu khách của gia đình. Tôi biết văn hóa đó nên lại không nỡ từ chối tấm lòng của bà.  Tôi nghĩ: thôi hãy cứ đối xử hết lòng với người ta, còn chuyện tình yêu lại là vấn đề riêng của tôi và con trai bà.

Không phủ nhận một điều rằng con trai bà là người rất chịu khó và may mắn trong việc kiếm tiền. Năm 24 tuổi con trai đã xây nhà 2 tầng, tổng diện tích sử dụng là 160m2. Con trai vừa làm trong một công ty của nhà nước để có tiền lương duy trì hàng tháng, vừa làm thầu xây dựng bên ngoài. Con trai lại là người hoạt ngôn, ưa nơi ồn ào, náo nhiệt… Con trai được khá nhiều em để mắt đến vì tài, nhưng đưa em nào đến giới thiệu bà cũng lắc đầu, bà bảo chỉ ưng mỗi cô Lan.

Những ngày Tết nhộn nhịp rồi cũng trôi qua. Xuân hết. Hè đến. Thu sang, mùa cưới đến nơi rồi, mà xem chừng ý hai đứa cứ hững hờ. Bà sốt ruột lắm. Bà lại phải tìm cách ra ăn giỗ người bà con một mới được. Đợt này bà lựa lời nói với con giai, thôi quen con người ta gần 2 năm rồi, lần này mẹ ra muốn đến thăm gia đình bên ấy,  cho biết thôi mà. Con trai nghe bà ngon ngọt thế thì đồng ý.

Tôi cũng không nghĩ gì hơn con trai bà. Ừ thì đến nhà thăm ba mẹ tôi, cho biết thêm về gia đình. Chẳng ngờ bà nhờ người mua cau tới, để trong cái tráp như quả đi ăn hỏi, và coi đó như lễ dạm ngõ luôn. Cả tôi và con trai bà đều bất ngờ vì không chuẩn bị kịp tâm lý cho chuyện này. Ba mẹ tôi cũng bất ngờ, nghĩ là chỉ chuyến viếng thăm bình thường. Bà nói khéo léo: hôm nay tôi đến thăm gia đình ông bà nên có miếng trầu làm đầu câu chuyện thôi.

Nói chung đại hội hai bên gia đình gặp mặt thành công rực rỡ, chỉ thiếu tiếng vỗ tay râm ran của bậc cha mẹ. Lúc tôi tiễn bà về bà nói cho tôi đủ nghe: “thế nhé, miếng trầu là đầu câu chuyện, miếng trầu là dâu nhà người rồi nhé”.

Vậy là cuối năm đó tôi cưới chồng. Gần 2 năm sau khi sinh con gái, tôi phải đi làm nên mời ông bà vào trông nhà và trông cháu giúp để mình còn đi “kiếm ăn”. Ngoài ra, tôi nuôi thêm ô-sin để đỡ giúp việc nhà. Đúng là “hai vợ chồng son, thêm đứa con thành… sáu”. Hôm đón ông bà vào các anh chị tập hợp hết ở nhà trai trưởng, ăn luôn bữa tối, để chào mừng ông bà vào với cháu nội.

Ngày đi làm đầu tiên. Tôi dạy để đi chợ. Bước chân vào chợ mà băn khoăn, không biết mua gì. Có bao nhiêu tiền đã dồn hết mua đồ ăn cho tiệc mừng tối qua. Cuối cùng mua 1 mớ rau muống to, 5 bìa đậu phụ, 3 quả cà chua. Đành vậy. Tôi mang đồ ăn về để dưới bếp và chạy lên nhà thay đồ chuẩn bị đi làm. Đang thay đồ chợt nghe tiếng nói của bà thật to dưới bếp vọng lên: “ăn uống thế này mà cũng mang tiếng mang ông bà vào chăm!”. Tôi im lặng chẳng biết nói gì, lí nhí xuống chào bà rồi đi làm.

Tối hôm đó tôi đi làm về đã thấy chị con gái út của bà đến chơi. Tôi lánh vào phòng riêng, ngồi suy nghĩ về tình trạng của mình. Tôi mới vào Sài Gòn, không có bạn, không có người thân, vậy có điều gì thật cần thì chỉ còn cách nói với chị. Tôi hỏi vay tiền chị, chị gọi tôi vào nói chuyện trước mặt mẹ chồng: ông bà vào đây, thì ở với cô cậu thì cô phải thêm phần trách nhiệm, chị chỉ chạy qua chạy lại được thôi. Vậy cô cầm lấy tiền để lo cho gia đình, cô cũng mới đi làm chưa có tiền. Tôi cám ơn chị và thấy nhẹ lòng hơn.

Sau này không bao giờ thấy bà trách tôi về chuyện tiền nữa. Có lẽ bà đã hiểu tình cảnh của tôi, bà không còn ảo tưởng như trước nữa. Thỉnh thoảng trong những câu chuyện dông dài, bà thường nói ngày xưa bà cũng phải một mình lo gánh vác gia đình, không trông chờ gì được vào ai, khổ nhất là những dịp giỗ tết. Tôi hỏi: “thế nếu không có tiền để lo thì sao ạ?”, bà trả lời: “không có cũng phải có con ạ”.

Bà ở nhà buồn nên rất thèm có khách. Khách là các bà già bà thường mời ăn trầu, bao giờ cũng kèm theo câu nói: trầu con dâu tôi mua đây. Thật ra tôi không mua vì không biết chọn. Có khách đặc biệt là một cô gái là chủ cửa hàng bán vật liệu xây dựng, có lẽ là bạn làm ăn của con trai bà. Hai người xem có vẻ thân nhau. Hôm đó cô gái có việc đến nhà, gặp cả bà và tôi ở nhà, bà ngọt ngào mời: “cô ở lại ăn trưa với hai mẹ con tôi, chờ bố cháu về rồi đưa cô đi công chuyện”. Trong bữa cơm bà trò chuyện với cô gái: “cô cứ ăn tự nhiên nhé, món này mẹ nó nấu ngon lắm. Bố nó cứ hay nóng tính, hay quát, chứ mẹ nó được cái chịu khó, tính tình lại dễ dàng chứ không xét nét như người khác”. “Cô được mấy cháu rồi, cháu nhỏ thế đi xa chắc cô nhớ cháu lắm…”

Những lời nói của bà cho tôi một điểm tựa vững chắc về vị trí người vợ trong gia đình. Trong những lời khen của bà, tôi không thấy sự sáo rỗng, như cố tình nâng người khác lên. Tôi cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của bà.

Ngày tôi và con trai bà quyết định chia tay nhau, chúng tôi dấu không cho gia đình biết để tránh sự can thiệp. Đó cũng là thời gian ông mất. Bà bảo trong một năm bà bị mất 2 người.

Bà giận tôi lắm, cũng không nói chuyện một thời gian.

Sau rồi mọi sự lại trôi đi, nguôi ngoai. Vài lần gặp tôi sau này, bà vẫn nói những lời tự đáy lòng, trong nước mắt: ngày ấy bà đã khuyên mẹ nó ở lại, mà mẹ nó cứ dứt khoát đi… nên bà cứ thương mãi đứa cháu nội, bà thương nó lắm.

Lần nào nói chuyện với tôi bà cũng khóc. Vì những gì tôi đã đối với bà trước đây? , hay bà thấy tôi vẫn sống một mình chứ không phải lấy ngay ai đó như bà nghe kể? hay bà thấy tôi cũng phải một mình lo cuộc sống, như chính bà trước đây?

Có lẽ trong thâm tâm bà vẫn còn thương tôi nhiều. Ở bà luôn toát lên tình yêu thương, yêu thương chồng, con, cháu, giống như nước mắt chảy xuôi.

03/03/2012 Posted by | Cuộc sống quanh tôi, Về tôi | | 34 phản hồi

Chuyện về Mẹ chồng tôi (1)

(Bà nội Y Linh, trong đám cưới 1 cháu ngoại năm 2010)

Tôi muốn viết về người phụ nữ tôi đã gặp trong đời, đã chuyển cuộc đời tôi sang một bước ngoặt mới. Đó là mẹ chồng tôi.

Bà lấy chồng ở thôn Nội Xá, tỉnh Hà Tây. Ông là cán bộ ở một cơ quan nhà nước mãi trên Hà Nội, nên một tuần mới về thăm gia đình. Bà ở nhà một mình quán xuyến hết mọi việc trong gia đình, từ việc đồng áng, đến nuôi, và chăm sóc, dạy dỗ các con. Bà có 7 người con, 5 cô con gái đầu và 2 cậu con trai sau.

Bà kể ngày bà sinh con trai cũng là ngày người ta đến mừng thọ ông. Ở quê, 50 tuổi đã được tổ chức mừng thọ. Bà sinh cậu con trai thứ nhất ở tuổi 44, cậu thứ 2 ở tuổi 46. Người vui sướng nhất khi bà đẻ con trai tất nhiên là ông. Ông bế con trai đi khoe khắp làng. Lúc si con đái, ông cười hể hả: “đẻ con trai giá trị thật, đái vót cần câu”. Đến cả đái của con giai cũng có thể làm ông sung sướng đến thế.

Thời của bà, người ta thường cho con cái học hết trường làng rồi ở nhà phụ giúp bố mẹ việc đồng áng. Đến độ 17, 20 lấy luôn chồng làng, vậy là xong. Nhưng bà thì quyết tâm cho con đi học đại học, vậy nên lúc các cô con gái độ tuổi sòn sòn nhau, đi học hết, ở nhà chỉ mình bà với 2 cậu con trai còn nhỏ. Việc đồng áng, việc nhà, chăn nuôi, dỗ tết, trăm thứ việc dồn vào vai bà. Có hôm, trời mưa, phải chạy thóc từ sân vào bếp mà bà vừa làm một mình vừa khóc vì cực thân, tủi thân quá. Nhưng rồi vì các con bà đã vượt qua được tất cả. Không phụ tấm lòng của bà, các anh chị trong gia đình đều học đại học và làm việc ở thành phố Hà Nội, Hồ Chí Minh, không về quê làm nghề nông như bà nữa.

Năm 60 tuổi, ông về hưu. Thế là ông được ở bên cạnh bà, chấm dứt cảnh tuần mới về nhà một lần như thời còn đi làm. Ở với bà được 10 năm, ông bị lẫn, cái bệnh lẫn mà người già thường gặp phải, nhớ nhớ, quên quên. Từ đó ông phải gắn với bà như hình với bóng. Bà từ vai trò người vợ chuyển sang làm người mẹ của ông. Khi ấy các chị con gái đều đã lấy chồng ở thành phố. Năm chị gái đều làm dâu trưởng, giống như bà nên càng thương mẹ nhiều hơn. Mỗi lần về quê, thấy cảnh chỉ mình bà chăm sóc ông, các chị thương mẹ, cứ khóc khóc nín nín, về nhà không đành. Sau này các chị động viên ông bà vào Sài Gòn với 2 con trai để tiện chăm sóc bố mẹ, và tránh khí hậu khắc nghiệt ngoài bắc.

Vì tấm lòng thương yêu, và hy sinh cho chồng con của bà, nên các anh chị trong gia đình, kể cá các chàng rể, rất nể tiếng nói của bà, luôn muốn làm vừa lòng mọi ý muốn của bà để bà được vui và hạnh phúc.

Nhiều khi ngẫm nghĩ tôi vẫn phân vân rằng có mối ràng buộc nào từ tiền kiếp không, mà tôi lại gặp mẹ chồng tôi, có điều gì xui khiến mà bà cứ một hai muốn tôi, một người dưng, trở thành con trong gia đình.

Bà và các chị (3 chị ở Hà Nội, 2 chị ở Sài Gòn) đã cùng bàn bạc và thống nhất: phải tìm vợ cho anh con trai trưởng nhà ta, với các tiêu chuẩn: phải là gái bắc, là người có thần sắc và đủ tinh vi để đảm nhận chức dâu trưởng (điều này thật khó định nghĩa, có lẽ chỉ là cảm nhận bằng quan sát và kinh nghiệm sống của bà và các chị thôi). Để đạt được mục tiêu kế hoạch đề ra, các anh, các chị chia nhau vận dụng mối quan hệ và quen biết để tìm vợ cho em giai. Tết năm nào em trai cưng cũng tranh thủ dịp về quê ăn Tết, để đi gặp mặt và lựa chọn các cô.

Một lần đến thăm người bạn gái thân, tôi đã lọt vào tầm ngắm của một chị. Nhà chị cắt thuốc bắc, trong khi tôi cũng đang cần mua thuốc uống. Lần ấy đến lấy thuốc, tôi đã gặp bà. Tôi lễ phép chào, và ngồi nói chuyện như một khách hàng lấy thuốc bình thường. Tôi cho rằng không có gì đặc biệt. Nhưng ngay ở lần gặp đầu tiên ấy, tôi được bà chấm để trở thành con dâu. Sau khi gặp tôi, bà nói với con trai: “chắc gì người ta lấy mình”.

(còn tiếp)

02/03/2012 Posted by | Cuộc sống quanh tôi, Về tôi | | 2 phản hồi

Chuyện nhỏ dọc đường

- Truyện ngắn: Nguyễn Ngọc Tư -

Khi ấy thì luận văn mà thầy hướng dẫn xong lâu rồi, và em đang chờ việc. Khi ấy thầy đã đưa em đi nhiều chỗ, những phố xá phẳng phiu tẻ nhạt, những cánh rừng cao su dày dày tầng lá, những bãi biển nhàu nhĩ rác và người. Rồi thầy bỗng hỏi có muốn đi chơi xa không, em tê dại gật đầu mà không thèm suy nghĩ tẹo nào, lỡ thầy đổi ý gọi con nhỏ khác trong số mấy chục đứa đang mê thầy, thì uổng.

Em còn chưa biết thầy muốn lái xe gần bốn trăm cây số đến một thị trấn rừng nào đó nằm rìa biên giới, mà chỉ ngó bản đồ thôi đã thấy cheo leo rồi.

Em còn chưa biết thầy muốn lái xe gần bốn trăm cây số đến một thị trấn rừng nào đó nằm rìa biên giới, mà chỉ ngó bản đồ thôi đã thấy cheo leo rồi.

Em còn chưa biết chỗ đó có khách sạn nào tử tế không. Ý nghĩ đó xuất hiện liên tục suốt đường đi làm em thấy mình hơi trơ trẽn. Luôn có chữ “khách sạn” hoặc “giường” xuất hiện khi em nghĩ về thầy, và sau đó thì một cơn nóng sốt chạy qua da thịt làm những sợi lông măng dựng đứng.

Bất chấp thầy là thánh của em, thánh không gắn liền với thứ trần tục như giường, nhưng không sao dừng được kiểu liên tưởng kỳ cục đó.
Cũng như em chẳng thể dừng được cảm giác nhột rờn rờn khắp người khi nhìn bộ râu Clark Gable tỉa khéo của thầy, vẫn như ngửi thấy mùi càphê sữa thơm tho vương trên đó. Nhớ chúng rục rịch bò lên da cổ khi thầy hỏi sao em mê thầy, hỏi chỉ để nghe em thổn thức, trong khi thầy quá biết là tại sao. Thầy được tôn thờ không chỉ thầy là thầy, là người hướng dẫn làm những luận án về văn hoá dân gian, sức hút của thầy vượt lên những kiến thức mà thầy có. Vẻ điển trai, phong độ như tài tử điện ảnh. Thẳng thớm, phớt lạnh như tượng đài. Quyến rũ lìm lịm như một thứ trái cây chín trĩu lủng lỉu ở trên cây. Tất cả những điều đó, soi vào mắt đàn bà, nhất là đám nghiên cứu sinh, thầy thấy hết. Tụi nhỏ chẳng còn giữ được chút tỉnh táo nào khi đứng trước thầy, và khi bàn tay mềm ấm kia chạm vào người chúng, không đứa nào là không tan ra.
Em tan nhiều rồi, những đầu ngón tay thầy đang gõ nhịp trên đùi em theo giai điệu của một bản nhạc réo rắt trong xe, hứa hẹn những cuộc tan chảy mới.

Ôi một thị trấn miền rừng hoang dã, khách sạn ọp ẹp, giường đầy rệp và hăng hăng mùi ẩm mốc, trên vách tường vôi cũ mèm hẳn có treo cái tranh hai con chim đang châu mỏ, và quạt thì rên như một đứa con nít bị nhức răng…
Em thử hình dung quang cảnh ở đó trong lúc thầy lái xe một tay và hân hoan huýt sáo. Tay kia mơn lên hõm cổ em, thầy nói nắng đẹp chưa kìa, cưng! Nhưng em xuất thân nhà quê, từ nhỏ đã biết nhìn trời, thấy nắng thiu thỉu kiểu này chắc chắn chút nữa sẽ mưa. Và mây đen đang núp đâu đó ở dãy đồi chạy dọc theo con đường hiu quạnh bất ngờ nhảy xổ ra ở một khúc quanh nào đó.
Những trò trốn tìm luôn xảy ra trên những con đường đèo dốc quanh quanh kiểu này. Vạt hoa biến mất rồi bất ngờ xuất hiện trở lại vàng dằng dặc. Bầy bướm bỗng dưng chìm vào cánh rừng thưa rồi bỗng dưng hiện ra đông như vãi, đến hoang mang cả tay lái. Đang cây lá rậm rịt bỗng một ngọn đồi trọc đập vào mắt. Và đang vắng ngắt thì bỗng có mấy anh cảnh sát giao thông đứng lấp ló dưới vòm cây hoa đỏ.
Phượng sót. Hoa như cái biển cảnh báo đỏ chót khiến xe đang bon bon ngon trớn phải sần sật dừng lại. Ôi vậy à, thầy vỗ trán kêu lên với anh cảnh sát mặt đen mắt trắng, quá tốc độ sao? Người gì mà đến vỗ trán sửng sốt cũng đầy duyên dáng, em ngây ra ngó thầy, sợ chớp mắt thì sẽ bỏ lỡ những cử chỉ đáng yêu kia.
Nên em thấy thầy hơi tái mặt khi những tờ giấy bạc thầy dúi vào tay anh cảnh sát bị thẳng thừng trả lại, biên bản phạt lại thò thêm một dòng “có hành vi hối lộ người thi hành công vụ”. Cái tư thế đĩnh đạc của thầy như một thân cây chuối bị chém bằng cây dao lụt, không đứt nhưng oằn. Xe chắc chắn bị giữ, và tròn tháng sau thầy phải ngồi xe đò đi mấy trăm cây số quay trở lại đây để nộp phạt. Nghĩ thôi đã nhiêu khê. Chưa kể chuyến du hí miền biên ải sẽ bị hoãn lại. Tiền không thông, thầy chìa ra bao nhiêu nài nỉ, tay thầy như chắp lại một cách vô thức, lưng thầy bắt đầu cong và đầu gối thì chùng. Mấy anh cảnh sát rừng vẫn im như tượng. Người miền rừng ngộ thiệt, không xúc động khi nhìn thấy tiền. Thầy bắt đầu tìm kiếm hy vọng từ những cú điện thoại, mong thoát khỏi chỗ đó từ những mối quan hệ như anh nuôi của thím, dượng rể của chị dâu, sui gia của dì vợ…, những người mà thầy từng bâng quơ nghe nói có một chút chức sắc ở vùng này. Hình như cuộc gọi nào cũng nhận được câu chưng hửng, “Ủa, rồi anh làm gì mị trên đó, đi với ai?” Dĩ nhiên là thầy không đi với em đâu, mà “với mấy đồng nghiệp cùng khoa”.


Những tín hiệu cầu cứu nháo nhác gởi lên trời. Em đã bị thầy đưa mắt đẩy đi từ lúc mới xuống xe, giờ dạt vô gốc cây, đi lại tha thẩn, áy náy khi thấy râu thầy chảy xuống, giật mình khi thầy tung một cú đá sốt ruột vào chắn trước. Và khi mấy anh cảnh sát dửng dưng bỏ mọi người ở đấy để đi vào thị trấn ăn cơm trưa, thầy ngồi phịch xuống cỏ như một thằng cha đánh xe bò bị mất bò, như phù thuỷ mất chổi, như chim rụng cánh.
Cũng đành. Em tìm kiếm một điều gì đó ở thầy vừa bị rơi mất. Thầy thì ngóng đợi mà chẳng biết chờ cái gì ở những miền mây đen bắt đầu giăng giăng.
Cơn mưa lúc xế trưa mang lại một phép màu. Một cuộc gọi chẳng biết xuất phát từ nơi nào, anh cảnh sát vừa vâng dạ vừa đưa mắt nhìn thầy, sau đó chìa ra giấy tờ xe, vỗ vai bảo đi. Thầy líu ríu níu chặt lấy nắm giấy, khóm róm nói biết ơn lắm lắm.

Xe chui vô mưa. Bản Sonata ánh trăng lại vẳng lên nối lại chỗ bị đứt rời lúc sáng. Bốn giờ đồng hồ trước nó dìu dặt vậy, giờ lại giống con chim bay lạc, đập cánh loạng choạng vào những tấm kính xe. Thầy nín thít. Em cũng không biết nói gì, cố nắm bắt một mối nào để nối lại cái gì đó đã đứt. Mưa giội xuống, vỡ ra ròng ròng trên kính. Thầy vặn nhạc nhỏ lại, rồi nhỏ nữa, rồi hậm hực tắt luôn. Cảm giác con chim lạc bị một bàn tay bóp chết lịm, không kịp kêu. Im lặng bắt đầu dâng lên tận nóc xe, em thấy ngộp.
– Xuống đi.
 Thầy bảo. Sau cú dừng xe đột ngột. Sau cái ý nghĩ về chuyện đón xe đò bỗng lướt qua đầu em. Sau quãng im lặng đông cứng. Em lếch thếch xuống, dù thầy không nói gì thêm, nhưng không hiểu sao em biết mình đã bị bỏ lại rồi, cho dù thầy có quay xe lại thì cũng để đưa cho em cái balô quên trên ấy.
Thầy đã chẳng nhìn em lần nào, từ lúc bị kẹt lại dưới những chùm phượng sót.


MINH HOẠ: HỒNG NGUYÊN

Chẳng hiểu sao mình lại thích đọc những câu truyện ngắn kiểu văn thế này. Những câu chuyện mình đã từng đọc như: Hậu thiên đường (Nguyễn Thị Thu Huệ), những chùm truyện ngắn và tiểu thuyết của Dương Thu Hương, vài truyện ngắn của  Phạm Thị Hoài… Những câu chuyện giúp mình hiểu và nhìn cuộc sống, con người bằng nhiều khuôn mặt khác nhau. Hay là mình bị ám ảnh, nên nhìn thường quan sát  sự vật, con người theo nhiều mặt, giống như những câu chuyện đã đọc. Có người nhận xét mình nhìn cuộc sống khắt khe và tiêu cực. Có phải không nhỉ trong khi cuộc sống mình thường gặp nhiều mẫu người có khuôn mặt của tháp bayon? Hay mình nhạy cảm quá. Ôi, tội gì thì cũng lại tại mình cả thôi.

01/03/2012 Posted by | Truyện ngắn hay | | 15 phản hồi

Anh có nhớ em không?

Lệ Hằng (baó tuổi trẻ ngày 9 tháng 1 năm 2007)

Cách đây 4 năm, tôi gặp anh một lần duy nhất và lúc ấy còn gọi anh là “chú”, vì anh là bạn của cô tôi. Cô giới thiệu anh giúp đỡ tôi trong việc làm ăn. Tôi rất ngại nhờ người quen nên mặc dù có gọi điện cho anh nhưng tôi chỉ nhờ vả xã giao. Anh cũng rất nhiệt tình hứa giúp tôi lúc nào đó có thể, nhưng tôi không hề trông chờ gì.

Một đêm, tôi nhá máy mấy đứa bạn cho đỡ buồn thì nhá nhầm số máy anh. Tôi lập tức tắt ngay và tiếp tục với số điện thoại khác. Song, anh nhắn hỏi tôi là ai mà gọi vào máy anh và xin lỗi vì để cuộc gọi bị nhỡ. Tôi trả lời và sau đó, chúng tôi nhắn tin trò chuyện qua lại. Trưa hôm sau, anh gọi điện và mời tôi đi ăn cơm trưa. Trong câu chuyện, chủ đề chính là cô tôi, nhưng hình như cả hai đều muốn biết chuyện tình cảm của nhau. Tôi cảm thấy đó là dấu hiệu của một tình cảm mới mẻ.

Thời gian đầu, anh hay gọi điện và nhắn tin cho tôi. Anh nhắn tin bất cứ lúc nào có thể, ngay cả khi vừa học xong (anh vừa đi làm, vừa học thêm cao học và văn bằng hai). Thậm chí, anh còn giận nếu thấy tôi lâu không nhắn tin lại. Sau đó, chúng tôi yêu nhau. Những tưởng tình yêu sẽ rất đẹp…

Khi đã chính thức là bạn gái của anh, tôi gần như là người chủ động nhắn tin cho anh vì nghĩ anh không có thời gian. Vậy mà thật lâu, tôi không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi nào của anh. Yêu nhau mà hai tháng chúng tôi mới gặp một lần. Anh giải thích vì anh bận quá và tôi thông cảm. Nhưng thật sự, tôi đã nản lòng để rồi xoá số điện thoại anh trong máy, xóa tất cả các tin nhắn. Những lúc buông xuôi như thế, tôi lại nhận được một tin nhắn đại loại như có nhớ anh không? Anh nhớ em lắm. Và thế là tình cảm tôi lại trỗi dậy.

Thế nhưng, ngày nhận bằng tốt nghiệp, tôi phải nhắc anh mới nhớ và chỉ nhắn tin hứa sẽ thưởng cho tôi sau. Anh cũng chưa từng hỏi han một lời khi tôi nói mình bị ốm. Sinh nhật anh, tôi lấy máy của bạn nhắn tin, anh biết tôi nhắn nên không trả lời lại.

Gặp mặt nhau cách đây ba tuần, anh có nói vài năm nữa sẽ cưới. Nếu anh không yêu tôi, sao anh lại muốn cưới tôi? Nhưng nếu yêu tôi tại sao anh lại để cho tôi phải đơn độc thế này?!

Tôi đã không nhắn tin cho anh từ lâu lắm rồi. Tôi cũng quên mất nụ cười mỗi khi nhớ đến anh. Tôi chỉ hay đặt câu hỏi: Anh có người khác, hay là anh chỉ đùa với tôi cho vui, hay là anh cảm thấy tôi là người đáng để anh giữ lại vì lúc này anh không có thời gian để yêu, hay là…

Những lúc tôi im lặng, anh lại nhắn tin hỏi: “Em có nhớ anh không?”. Và lúc này đây tôi muốn hỏi “Anh có nhớ em không?”.

 

24/02/2012 Posted by | Truyện ngắn hay | | 23 phản hồi

Chỉ cần buông tay

 (Bài sưu tầm trên internet)

Có nhiều cách để bắt đầu một mối tình, nhưng chỉ có một cách để kết thúc mối tình ấy: Chia tay.

Có nhiều cách để tỏ tình, nhưng cũng chỉ có một cách để bỏ tình: Nói lời chia tay.

Người ta bảo, trong tình yêu, chỉ cần một cái buông tay thôi cũng có thể để người kia rời xa mình mãi mãi…

 Tôi hay ngắm nghía những cặp tình nhân đi qua mình.

Nhìn cách họ nói cười, âu yếm hay nhìn vào mẳt nhau.

Nhìn cách những người con gái nép vào người yêu như thể đó là cả thế giới của họ. Nhìn những người con trai vòng tay ôm lấy vai người con gái như thể điều đó sẽ đủ để chở che và giữ họ suốt đời.

Thế gian có bao cặp tình nhân, có bao nhiêu những câu chuyện tình, nhưng cách người đàn ông và người đàn bà của nhau nhìn vào mắt nhau, nắm lấy tay nhau hay nép vào nhau có lẽ chỉ có một.

Và cách người ta rời vòng tay ấm áp của nhau mà đi cũng chỉ có một. Đó là khi, một hoặc cả hai người yêu nhau cảm thấy không còn có thể nghĩ và sống bằng trái tim của người còn lại nữa. Dù còn yêu hay không, họ đã không còn là của nhau…

 Ừ thì hai người chia tay nhau, câu chuyện tình yêu nào chẳng vậy. Người ta vẫn chia tay nhau đầy đấy thôi. Nhiều khi chẳng phải vì không còn yêu nhau nữa. Cũng chẳng phải vì cuộc tình ấy ngắn ngủi, sớm lụi tàn. “Cuộc tình dài rộng quá đôi khi lại rất buồn”. Nhiều khi, tình yêu quá lớn cũng khiến sóng vỡ tan, và người ta đánh mất nhau. Người ta rời nhau có khi chỉ vì một lần lỗi hẹn, một cái nắm tay không chặt, hay một nỗi vô tâm khiến người kia hụt hẫng. Yêu nhau là trời biển, nhưng một cái buông tay cũng có thể mãi mãi rời xa …

 Việc chứng kiến những cuộc chia tay luôn khiến lòng tôi xao xác.

Như một ngày mưa phùn, đứng nhìn mãi con đường trong mưa với những dáng người vội vã. Người ra đi thì lòng nhẹ hơn, vì đã trút (bớt) được gánh nặng cho người ở lại.

Như một sáng chủ nhật thức dậy và không biết hôm nay mình sẽ làm gì.

Như một giấc mơ, đang mơ đến sự hoàn thiện, lại đột ngột bị dang dở.

Như một bản nhạc toàn nốt trầm, một bài thơ mà những câu từ hạnh phúc dường như đã trốn chạy vào đâu đó, để lại những khoảng không hụt hẫng, và dư vị tiếc nuối khôn nguôi…

Tình yêu vốn dĩ là một khái niệm bất định với con người. Bạn sẽ chẳng bao giờ có thể hiểu nổi vì sao có thể sẵn sàng dành cả cuộc đời mình cho một người, chẳng thể nào hiểu được, tại sao mình lại yêu người đó đến thế. Và bạn cũng chẳng bao giờ có thể hiểu vì sao, chỉ cần một cái buông tay thôi, cũng có thể để cho người kia mãi mãi rời xa …

19/02/2012 Posted by | Cuộc sống quanh tôi, Về tôi | , | 19 phản hồi

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.